Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 242



 

“Lại nói, Ngũ đại chưởng quỹ kia quả thật phi phàm, từ một học đồ mà vươn lên chức đại chưởng quỹ, rồi chỉ trong chưa đầy mười năm phấn đấu đã trở thành nhị chưởng quỹ của hiệu vải trong thành. Giờ đây, tiền bạc đầy nhà, tòa nhà rộng lớn cũng có, lại còn có thêm một thê tử kiều diễm, nghe nói hai người họ sắp sửa đón con đầu lòng. Cuộc đời viên mãn đến thế, quả là khiến người ta phải ngưỡng mộ.”

 

“Chờ đã! Các ngươi đang nói gì vậy?!”

 

Cái gì mà tiền bạc đầy nhà, tòa nhà cũng có, lại còn có thêm một phòng kiều thê? Chuyện gì kỳ lạ đang xảy ra thế này!?

 

Ba mươi phút sau, Trúc Thất và Nhị Sinh xuống thuyền trở lại bến tàu. Kiều Hữu Tài cũng liền neo thuyền tại đó, tức tốc lao thẳng đến phường vải Lộ thị.

 

Dò hỏi xong, y lập tức ngẩn ngơ cả người. Hóa ra đại tỷ phu của y thật sự đã sớm được điều vào trong thành rồi!

 

Chuyện này có nghĩa là gì? Có nghĩa là kẻ đó vẫn luôn lừa dối đại tỷ của y!

 

Kiều Hữu Tài không kịp nghĩ ngợi gì thêm, liền cuống quýt chèo thuyền về phía nhà đại tỷ.

 

Nhìn bộ dáng vội vã chèo thuyền rời đi của Kiều Hữu Tài, Ngũ Thừa Phong biết chuyện này đã thành công hơn nửa. Phần còn lại, hắn chỉ cần ngày mai ra bên ngoài phủ nha chờ lão thôn trưởng là được.

 

“À, đây là chút thù lao thêm, đa tạ các ngươi đã giúp ta hoàn thành chuyện hôm nay.”

 

“Ai dà, đã nhận bạc thì cần gì khách sáo? Về sau nếu còn loại chuyện tốt thế này, nhớ gọi ta nhé.”

 

Trúc Thất cầm tiền, cảm thấy người thuê Ngũ Thừa Phong này cũng có thiện cảm hơn rất nhiều, sau khi nói đôi câu xã giao, hắn và đối phương mới chia ly.

 

Ở đầu bên kia, Kiều Hữu Tài chèo thuyền cực kỳ nhanh tới thôn trang nhỏ, vừa tới cửa đã thấy cổng nhà đại tỷ y bị phá thành một lỗ lớn, trong sân cũng tan hoang một mảng.

 

“Đại tỷ, đã xảy ra chuyện gì?”

 

Kiều thị vừa mới mắng nhi tử tức phụ một trận, quay đầu lại đã nhìn thấy đệ đệ ruột thịt thân thiết nhất của mình, trong lòng lập tức dâng trào nỗi uất ức.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đệ đệ! Tỷ tỷ ngươi… ta mệnh bạc quá…”

 

Bà ta vừa khóc than vừa kể lại chuyện xảy ra chiều hôm nay cho y nghe.

 

“Ta còn tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm. Tỷ à, tốt xấu gì người cũng đã đoạn tuyệt quan hệ với Ngũ lão tứ kia rồi, nợ nần sẽ không còn đổ lên đầu người nữa, đâu phải chuyện gì quan trọng. Ở chỗ ta mới có một chuyện động trời cực kỳ khủng khiếp đây này.”

 

“Chuyện kinh khủng gì vậy?”

 

Kiều thị lau đi giọt lệ, bưng chiếc ghế đẩu tới cho đệ đệ. Nhưng hiện giờ Kiều Hữu Tài nào còn tâm tư mà an tọa.

 

“Đại tỷ, huynh rể bên ngoài đã có người đàn bà khác!”

 

“Có người khác ư? Vô lý! Tuy huynh rể ngươi tính tình có chút kiêu ngạo, nhưng y vẫn một lòng một dạ với gia đình. Mấy năm nay, mỗi tháng y đều đặn gửi phân nửa bổng lộc về nhà, chẳng quản phong ba bão táp. Nếu y ở bên ngoài có người khác, vậy ta hỏi ngươi, nửa số tiền công đó làm sao đủ để chu cấp cho cả hai người họ?”

 

Kiều thị căn bản không tin.

 

“Ôi chao! Đại tỷ của ta ơi, người vẫn còn ngây thơ lắm! Từ bảy năm trước, huynh rể đã được điều vào trong thành rồi, bổng lộc của hắn không biết đã tăng lên gấp bội phần bao nhiêu lần. Hôm nay, ta tình cờ nghe được hai vị khách trên thuyền bàn tán, bây giờ huynh rể ở trong thành làm nhị chưởng quỹ, tòa nhà có, tiền bạc đầy nhà, lại còn có thêm một phòng kiều thê, hai người họ còn sắp sửa đón con đầu lòng rồi!”

 

“Không có khả năng!”

 

“Nói gì mà không có khả năng?! Ta đã đích thân đến phường vải dò hỏi rồi! Đại tỷ phu căn bản không còn làm chưởng quỹ ở đó nữa, tiểu nhị nơi đó cũng thuật lại, huynh rể đã sớm được điều vào trong thành, bổng lộc một tháng được vài ngân bối!”

 

Kiều Hữu Tài vừa dứt lời đã thấy đại tỷ y chợt trợn trắng mắt, rồi ngất lịm đi.

 

“Đại tỷ!”

 

Bốn huynh muội Ngũ gia vẫn đứng một bên, lúc này đã sợ ngây dại, vội vã xông tới.

 

---