Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 246



 

“Ôi chao, tiểu nương của ta ơi!”

 

Đám nha hoàn, v.ú già kinh hãi đến ngây dại, vội vàng chạy lên đỡ chủ tử của mình.

 

Đại sảnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn vô cùng.

 

Ngũ Thừa Phong nấp mình nơi đầu tường xem kịch vui, chứng kiến cảnh tượng ấy, trong lòng không khỏi đắc ý thỏa mãn. Đoạn, hắn vỗ vỗ cái bụng đang réo gọi ầm ĩ, thong thả cất bước tới Lê gia.

 

Được xem một màn kịch hay đến vậy, dường như món cơm sắp dùng cũng trở nên ngon miệng hơn bội phần.

 

Ngũ Thừa Phong tới Lê Gia Tiểu Thực đúng vào giờ cơm, trong ngoài đều chật kín khách khứa. Giờ đây, nếu muốn dùng bữa, hẳn hắn phải đợi thêm một lúc lâu nữa mới tìm được chỗ trống.

 

Lê Giang đang bưng cơm ra, trông thấy bộ dạng mình mẩy đầy thương tích của hắn, chẳng chút ngần ngại kéo thẳng hắn vào sau bếp.

 

Vốn dĩ Lê Giang chỉ muốn hắn tùy tiện ăn vội chút gì đó rồi trở lại vị trí của mình, nhưng Ngũ Thừa Phong lại thấy Lê gia quá bận rộn, bèn dứt khoát xắn tay áo, tạm thời đảm nhiệm vai trò tiểu nhị.

 

Ngũ Thừa Phong thế chỗ Lạc Trạch, thoăn thoắt nhào bột, ủ bột, băm nhân làm đồ ăn, việc gì cũng cần người nhúng tay.

 

Bận rộn một hồi, lúc này hắn mới để ý sau bếp có thêm hai phụ nhân lạ mặt, nhưng lại vắng bóng một người quen.

 

“Vì sao không thấy Lạc Trạch đâu? Chẳng lẽ việc nặng nhọc quá, hắn không chịu nổi nên đã bỏ đi rồi ư?”

 

Hắn chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi, Lê Tường vừa định đáp lời thì Quan Thúy Nhi đã nhanh miệng thay nàng trả lời.

 

“A Trạch đã chuyển sang cửa hàng thịt hầm đối diện làm việc rồi, hắn ta rất chăm chỉ đấy.”

 

“Cửa hàng thịt hầm sao?”

 

“Phải đó, hôm nay cửa hàng Lê Gia Lỗ Vị của chúng ta vừa khai trương ở phía đối diện. Sau này, nếu vị nào chỉ muốn mua riêng thịt hầm, có thể ghé sang đó.”

 

Ngũ Thừa Phong kinh ngạc đưa mắt nhìn Lê Tường, quả thực không thể nào tin nổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mới qua được bấy lâu nay thôi, vậy mà Lê gia không chỉ mở một cửa hàng bán đồ ăn nhẹ, lại còn khai trương thêm một tiệm thịt hầm nữa. Chẳng lẽ việc kinh doanh các món ăn này lại có thể kiếm được nhiều bạc đến thế ư?

 

“Tứ oa, đừng bận rộn nữa, mau lại đây lót dạ bằng một quả trứng đi.”

 

“A! Ta tới ngay đây!”

 

Vừa lúc bụng hắn đang đói cồn cào.

 

Ngũ Thừa Phong ở lại cửa tiệm Lê gia, bận rộn mãi cho đến khi cửa tiệm đóng then.

 

Hiếm hoi lắm sư phụ mới ban cho hắn hai ngày nghỉ ngơi, nếu trở về sớm cũng chẳng có gì hay ho, chi bằng ở lại nơi này giúp đỡ một tay.

 

Hắn yêu thích bầu không khí ấm cúng của Lê gia, càng quý trọng sự quan tâm của Đại Giang thúc cùng thím ấy. Cảm giác ấy quả thực khó tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác, ngoài chốn này.

 

“Tứ oa, mau đi rửa sạch rồi thoa t.h.u.ố.c đi, lát nữa sẽ có cơm dùng.”

 

Lê Giang vừa gọi Ngũ Thừa Phong vừa khóa chặt ván cửa, Quan thị lại mang t.h.u.ố.c trị thương trong nhà ra cho hắn. Song, phía sau bếp có hai vị cô nương đang có mặt, Ngũ Thừa Phong đành phải tìm một góc khuất trên lầu để thoa thuốc.

 

Kỳ thực hắn chỉ bị chút vết thương ngoài da, trông xanh tím một mảng thật sự khiến người ta khiếp vía, nhưng tự thân hắn làm nghề bốc vác đã bao nhiêu năm, thương tích là chuyện thường ngày, dẫu có t.h.u.ố.c hay không cũng chẳng hề chi.

 

Hắn giả vờ thoa vài lượt t.h.u.ố.c mỡ lên miệng vết thương, đoạn nghe thấy Lê Tường trong phòng bếp đang sửa soạn ít thực vật tươm tất vào bát, đưa cho hai vị phụ nhân mới đến.

 

“Hai vị chẳng cần ngại ngùng, những thứ này nếu không cấp cho hai vị thì cũng phải đổ vào xô nước gạo mà thôi, hai vị chẳng chê bai là tốt rồi.”

 

Tô Trinh Nương cùng vị phụ nhân kia cẩn trọng bưng chén đồ ăn thừa thãi ấy, trân trọng như châu báu, còn thành thật đáp rằng: “Chẳng dám đâu.”

 

Món ăn này đượm dầu lại có thịt thà, lại còn thơm lừng đến thế, dẫu cho là thức ăn thừa thì cũng là thứ hai nàng dẫu có mơ cũng chẳng thấy được.

 

“Lê cô nương, chúng ta xin phép cáo lui trước đây, sớm mai sẽ lại tới.”

 

Lê Tường khẽ gật đầu, nàng cũng không có ý muốn giữ hai vị phụ nhân ấy lại dùng bữa chiều.

 

---