Chốc lát nữa trở về, còn e rằng bị sư phụ quở phạt, thật là… càng nghĩ càng thấy mấy phần mất mặt.
“Ngũ Thừa Phong, tửu lượng của ngươi quả kém cỏi, mới chỉ nửa chén đã say khướt… ha ha.”
“Có sao đâu chứ? Tửu lượng đã kém, vậy thì không uống nữa, cũng là để tiết kiệm tiền bạc.”
Ngũ Thừa Phong đưa mắt nhìn khắp cửa tiệm, nhưng chẳng thấy bóng dáng ai khác. Song lúc này hắn cần mau chóng trở về, cho nên chẳng muốn đôi co cùng Lạc Trạch thêm nữa.
“Đa tạ ngươi về chuyện đêm qua, ta phải trở về tiêu cục luyện tập, hẹn gặp lại.”
“A, khoan đã!”
Lạc Trạch vớt hai quả trứng kho từ trong nồi thịt hầm đặt ra mẹt bên cạnh.
“Này, đêm qua Lê Tường đã đưa qua, dặn ta hầm. Hai quả này là của ngươi, mau cầm lấy đi.”
Ngũ Thừa Phong sững sờ, nhưng chỉ thoáng chốc, lòng hắn đã khẽ ấm lên. Rồi tỏ vẻ trân trọng vô cùng, cẩn thận giấu hai quả trứng kho vào trong n.g.ự.c áo.
Trứng kho nóng hổi vừa vớt khỏi nồi, dẫu cách mấy tầng áo vẫn mau chóng truyền hơi ấm tới da thịt hắn. Tuy nhiên, dường như hắn chẳng mảy may cảm nhận, cứ thế một mạch chạy chậm về tiêu cục.
Dẫu một mạch chạy về, hắn vẫn muộn mười lăm khắc, bị phạt quét dọn nhà xí, sau đó phải chạy thêm ba mươi vòng quanh sân.
Vất vả lắm mới thao luyện cùng các sư huynh xong, hắn định xối nước tắm rửa rồi trở về thưởng thức trứng. Ai ngờ trên đường đi, chẳng biết từ đâu lại bị kẻ khác va vào, khiến quả trứng trong n.g.ự.c vỡ tan tành.
Ngũ Thừa Phong tốn biết bao công sức mới gỡ được hết phần trứng đã vỡ ra khỏi y phục, rồi chầm chậm từng chút một ăn sạch vào bụng.
Bấy giờ, chúng sư huynh đệ đều đã tề tựu tại nhà ăn dùng bữa sáng, hiếm hoi lắm hắn mới có được khoảnh khắc một mình trải dài trên giường mà nghỉ ngơi. Chẳng hiểu vì lẽ gì, bỗng nhiên trong tâm trí hắn lại hiện lên cảnh tượng rực lửa của ngày hôm qua tại cửa hàng Lê gia.
Thật lạ lùng.
Trước kia, hắn quanh năm suốt tháng chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền. Thế nhưng, từ khi hay tin Lê gia cũng dời vào thành, trong lòng hắn bỗng nảy sinh ý niệm muốn ra ngoài dạo bước. Chẳng rõ trong những món cơm do Tường nha đầu nấu có thứ gì khiến người ta vấn vương hồn phách hay chăng...
Ngũ Thừa Phong trầm tư giây lát, rồi bất giác tự bật cười. Sau đó, vì nhàn rỗi không có việc gì làm, hắn liền vươn mình ngồi dậy, bắt đầu kiểm đếm số tiền mình đã tích cóp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước kia, hắn từng vác bao tải ở bến tàu, lại làm thêm các công việc vặt thay người khác như đốn củi... trong suốt bốn năm trời, đã tích cóp được gần mười lăm lượng bạc. Song, con số đó vẫn còn kém xa một chuyến áp tiêu thành công.
Ngay cả một tiểu đồ đệ như hắn, chỉ cần một chuyến áp tiêu khứ hồi cũng đã được chia mười tám lượng bạc. Huống hồ chi những vị đại tiêu sư hay tiêu đầu lừng lẫy kia.
Hiện giờ, trong tay hắn đã có hơn ba mươi lượng bạc, thừa sức mua được một căn nhà trong thôn, thậm chí là nơi phố xá sầm uất. Tuy nhiên, hắn vẫn một lòng muốn an cư tại chốn phồn hoa đô thành.
Dẫu đã đoạn tuyệt mọi quan hệ với Ngũ gia nọ, hắn vẫn chẳng muốn sống cùng một thôn với đám người đó.
Bởi vậy, vẫn cần phải nỗ lực kiếm tiền hơn nữa.
Tại Lê Gia Tiểu Thực.
“Haizzz… Rốt cuộc, vẫn phải dốc sức kiếm tiền mà thôi.”
Lê Tường vuốt ve túi tiền của mình, khẽ thở dài thườn thượt.
Có những người như nàng, dẫu trong tay nắm giữ hơn trăm lượng bạc, song vẫn không mua nổi một căn nhà tầm thường ở vị trí trung tâm thành.
Bạch lão bản nói rằng, cửa hàng của phụ thân hắn, chỉ mới tiệm cận vị trí trung tâm thành, đã có giá trị hơn một ngàn lượng bạc. Như vậy suy ra, một tửu lầu tọa lạc ngay tại trung tâm thành ít nhất cũng phải có giá khởi điểm là mười ngàn lượng bạc.
Thật quá đắt đỏ!
Lòng có muốn, sức chẳng kham.
Khi còn sống, nàng có thể tích cóp được nhiều tiền đến thế sao… Hay là đành hạ thấp tiêu chuẩn đôi chút, tìm mua một tòa tửu lầu ở rìa ngoài trung tâm thành thì hơn?
“Tường nhi, dưới lầu có một nha hoàn của phú hộ đến tìm con.”
“À! Con xuống ngay!”
Lê Tường cất tiền đi, cẩn thận khóa kỹ. Đoạn, nàng vừa đáp lời vừa khoan thai bước xuống lầu.
“Ồ, chẳng phải Kim Hoa cô nương đó sao? Sao nàng lại đến sớm vậy?”
---