Quan Thúy Nhi nhìn Kim Hoa thân thiết quấn quýt với biểu muội như vậy, trong lòng dấy lên vị chua chát như ăn phải giấm.
Chẳng qua khi Quan Thúy Nhi ngẫm nghĩ kỹ càng, nhận thấy một ngày nàng chỉ lui tới một hai bận, lúc này lòng dạ mới phần nào yên ổn hơn chút đỉnh.
Sau khi tiễn Kim Hoa ra về, cửa hàng cũng đã đến lúc đóng cửa. Lê Tường dặn phụ thân đi đóng cửa tiệm, nhưng biểu tỷ vẫn chưa được nghỉ ngơi. Nàng lấy ra chỗ nguyên liệu còn thừa để biểu tỷ làm, còn nàng thì ngồi cạnh chỉ dạy.
Hiện giờ, công việc làm ăn trong tiệm ngày một bận rộn hơn, chỉ dựa vào một mình nàng e rằng khó lòng xoay sở xuể. Nàng phải nhanh chóng dạy biểu tỷ trước, ít ra nàng ấy cũng cần thông thạo cách chế biến các món xào.
Nhìn tình cảnh hiện tại, cửa tiệm nhà ta chắc chắn phải dời đến một nơi khác rộng rãi hơn, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, nhưng tay nghề của biểu tỷ vẫn chưa đạt đến mức mong muốn.
Tạm thời Lạc Trạch phải ở lại cửa hàng đối diện, khó lòng điều động đi, nàng đang nghĩ tới việc có nên thu nhận một đệ tử hay chăng.
Từ sau khi vị Lộ chưởng quỹ kia mời nàng về làm đầu bếp chính với mức lương hậu hĩnh, công việc làm ăn trong tiệm liền trở nên khởi sắc. Chẳng những việc buôn bán trong tiệm phát đạt, mà những kẻ muốn bái sư học nghề cũng ngày một đông đảo hơn, có điều nàng vẫn chưa từng đồng ý thu nhận bất kỳ ai.
Dạy đệ tử đâu phải việc dễ dàng, đặc biệt là những người không rõ lai lịch ở trong thành.
Dạy những kẻ ấy tiềm ẩn hiểm họa khôn lường. Nàng cũng không lo lắng về chuyện dạy đệ tử rồi sư phụ sẽ c.h.ế.t đói, chung quy, ẩm thực của Đại Hoa ta có biết bao món ngon tuyệt trần, dẫu đi đâu, nàng cũng có thể nương vào tay nghề mà kiếm sống.
Điều nàng lo lắng chính là, vừa dạy dỗ xong, người ta liền vỗ m.ô.n.g bỏ đi, tự mình lập nên môn hộ, hoặc sẽ bị kẻ khác mời mọc bằng giá hậu hĩnh. Kết quả, nàng chẳng khác nào bồi dưỡng cho người khác một đám đầu bếp tài năng, còn bản thân mình thì công sức đổ sông đổ biển.
Buổi tối trước khi ngủ, Lê Tường thuận miệng nói vài lời như vậy, chẳng ngờ biểu tỷ lại buông ra một câu nói khiến người ta giật mình.
“Biểu muội, nếu muội thật lòng bận tâm như thế, vậy cứ qua chỗ bọn buôn nô kia mua hai người về mà chỉ dạy. Lúc đó khế ước bán thân của bọn họ nắm trong tay muội, kể cả khi bọn họ có lòng dạ bất chính cũng chẳng thể thực hiện được.”
Lê Tường: “!!!”
Thật đúng là nàng đã quên bẵng, ở thời đại này tồn tại chuyện mua bán nô lệ, cũng có loại khế ước bán thân này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những lời của biểu tỷ như gõ trống điểm canh thức tỉnh nàng.
Mua hai đệ tử về dạy dỗ, sẽ tiết kiệm được không ít công sức lẫn phiền toái. Không giống hiện tại, mỗi ngày nàng cứ bị giam hãm nơi phòng bếp, rất nhiều chuyện muốn làm cũng chẳng thể thoát thân.
Có điều nàng là con người của thời hiện đại, nghe tới chuyện mua bán người này vẫn chợt thấy lòng bất an. Vì vậy, nàng tạm thời gạt bỏ ý nghĩ này ra khỏi tâm trí, không màng suy tính thêm.
“A tỷ…… Tỷ phu…… Đã an giấc rồi chăng?”
Trong đêm khuya tĩnh mịch, thanh âm của tiểu cữu cữu trở nên rõ mồn một.
Quan Thúy Nhi lập tức ngồi dậy khoác y phục vào người.
“Là phụ thân ta!”
Lê Tường cũng vội vàng choàng dậy theo nàng, chờ tới khi hai nàng khoác y phục chỉnh tề xong xuôi, đi ra ngoài thì ngoài kia đèn đã thắp sáng tỏ.
Quan thị đã chìm vào giấc ngủ, Lê Giang không nỡ quấy rầy, đành cùng vài người khác lặng lẽ xuống gian bếp hàn huyên.
“Quan Phúc, cớ gì đêm đã khuya mà ngươi vẫn ghé qua đây?”
“Đương nhiên là có chuyện trọng yếu.”
Quan Phúc khép cửa lại, nét mặt nghiêm nghị nói: “Trưa hôm nay, khi A Trạch đi gánh nước, có kẻ tìm đến hắn, ngỏ ý cho ba mươi lạng bạc, muốn mua bí phương nước chát. A Trạch chỉ đáp mình là kẻ tạp dịch, nào hay biết gì, rồi lập tức về thuật lại cho ta hay. Quả nhiên, tối đến, kẻ đó lại tìm ta, nguyện ý bỏ năm mươi lạng bạc để ta bán bí phương nước chát cho hắn.”
Lê Tường lặng thinh.
---