Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 262



 

Ngũ Thừa Phong theo bản năng liền muốn hỏi Lê Tường xem đã xảy ra chuyện gì, liệu có cần hắn giúp sức hay không. Ai ngờ Lê Tường đã bước đi mà không hề ngoảnh đầu lại.

 

Tiêu đầu Sài nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ của hắn, không khỏi bật cười thành tiếng, đoạn lấy khuỷu tay huých khẽ vào tiểu đồ đệ.

 

“Làm sao vậy? Ngươi coi trọng tiểu trù nương này ư?”

 

“Sư phụ! Người nói càn gì vậy! Nàng chỉ là một tiểu muội hàng xóm nhà ta, cũng coi như từ thuở nhỏ cùng lớn lên. Thật không dễ gì mới gặp lại người nhà nàng ở trong thành, tự nhiên cảm thấy thân thiết mà thôi.”

 

“Rồi rồi rồi, là tiểu muội, là thanh mai trúc mã thân thiết, đồ đệ nói gì cũng đúng cả. Đi thôi, người ta đã bảo rồi, buổi sáng hôm nay không mở cửa tiệm đâu.”

 

Tiêu đầu Sài vốn chẳng mấy bận tâm chuyện ăn uống ngon dở. Ngon thì thường xuyên ghé ăn, dở cũng chẳng bận lòng gì.

 

“Sư phụ, ta lại qua sông xem thử một phen, biết đâu hôm nay có bán thịt hầm chăng?”

 

Hiếm hoi lắm mới được nhờ sư phụ đãi ăn một bữa, thế nào cũng phải vặt được một sợi lông trên người hắn mới cam lòng.

 

Tiêu đầu Sài bất đắc dĩ lắc đầu cười khẽ, đành phải cùng đồ đệ qua sông. Nào ngờ, bên kia quả nhiên có món thịt hầm để bán. Thế nhưng, người bán món hầm hôm nay lại chẳng phải tiểu thiếu niên nọ, mà là một tiểu nha đầu.

 

Ngũ Thừa Phong liền thuận miệng hỏi một câu.

 

“Lạc Trạch đâu rồi?”

 

Quan Thúy Nhi liếc mắt nhìn qua người đang nằm trên giường với sắc mặt trắng bệch, vành mắt nàng không nén được thoáng đỏ hoe.

 

“Hắn bị thương, đang nằm dưỡng thương.”

 

“Bị thương ư? Có nghiêm trọng lắm không?”

 

Một kẻ chỉ bán thịt hầm thì gặp phải chuyện nguy hiểm gì chứ, chẳng lẽ lại sơ ý tự cắt vào tay khi thái thịt?

 

"Chỉ là hôm qua không cẩn thận làm bị thương cánh tay đôi chút, không đáng ngại."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Quan Thúy Nhi dùng lá cây gói cẩn thận chỗ thịt vừa thái xong, đoạn mới đưa cho hắn.

 

"Ba mươi hai đồng bối."

 

Tiêu đầu Sài rất thức thời thanh toán tiền, sau đó xoay người muốn kéo đồ nhi rời đi, lại thấy Ngũ Thừa Phong trực tiếp vòng qua cửa sau.

 

Ngũ Thừa Phong nghĩ, dù sao hắn cũng từng đ.á.n.h nhau, uống rượu cùng Lạc Trạch, cũng coi như có chút giao tình. Nay đã lỡ đến đây, đối phương lại đang bị thương nằm đó, hiển nhiên cũng nên ghé qua thăm hỏi một phen. Nào ngờ vừa đẩy cửa bếp, đã thấy bên trong có hai gã đại hán.

 

Nhìn thấy toàn thân họ bị trói chặt, miệng lại bị bịt kín mít, hắn lập tức liên tưởng tới vết thương của Lạc Trạch, vậy ra hai kẻ này chính là bọn trộm đã xông vào cửa hàng?!

 

Vẻ mặt Tiêu đầu Sài biến sắc đôi chút, hắn chỉ vào một người đang nằm trên mặt đất rồi nói: "Gã này rất quen mắt, chỉ là nhất thời lại không thể nhớ ra. Trong hai ngày nay, ta dám chắc đã từng gặp hắn ở đâu đó rồi..."

 

Vừa nghe tới đây, Quan Phúc lập tức nổi lòng kích động, hắn liền vội vàng thúc giục Tiêu đầu Sài cố gắng hồi tưởng xem rốt cuộc đã gặp gã kia ở nơi nào.

 

Tiêu đầu Sài càng cố sức nghĩ lại càng mịt mờ, đột nhiên nghe được đồ nhi của mình nhắc nhở một câu.

 

"Sư phụ, hai ngày này người đều dành phần lớn thời gian ở tiêu cục, chỉ có giữa trưa ngày hôm trước, người cùng mấy vị Tiêu đầu Chu ra ngoài dùng bữa cơm."

 

"Đúng đúng đúng! Dùng bữa cơm! Ăn ở một quán cơm phía sau phố Minh Kiều. Ta nhớ rõ gã này là tiểu nhị của quán đó..."

 

Phần còn lại chẳng cần hắn nói cặn kẽ, Ngũ Thừa Phong cũng đã rõ ngọn ngành. Hoá ra đây là người cùng ngành với Lê gia, dám cả gan đến đây trộm công thức món hầm.

 

Thật đúng là vô sỉ...

 

"Tiêu đầu Sài, không biết ngươi còn nhớ tên quán cơm ấy không?"

 

Quan Phúc muốn hỏi thêm đôi chút, chờ khi tỷ phu tới dẫn người đi, ắt sẽ có thêm thông tin để báo cho họ.

 

Thế nhưng trước nay Tiêu đầu Sài đều chỉ lo chú tâm vào việc ăn uống, chẳng bận tâm tới biển hiệu của người ta. Duy chỉ có Lê Gia Tiểu Thực này là có liên quan tới tiểu đồ nhi của hắn, bởi vậy mới ghi nhớ mà thôi.

 

---