“Kết quả, chưa đầy nửa năm, ái nữ của phủ ấy mắc bệnh thủy đậu, suýt chút nữa thì khó giữ được tính mạng. Phủ đệ kia quả quyết cho rằng hai nha đầu này khắc chủ, liền đem bán trở về. Sau này, hai cô bé lại được bán làm nha hoàn nhóm lửa cho một nhà khác. Cuối năm đó, cả nhà họ ăn phải thứ gì đó, dẫn đến chứng miệng nôn trôn tháo. Họ lại một mực cho rằng hai nàng nấu nướng không sạch sẽ, rồi đ.á.n.h cho mấy trượng mà đuổi về đây. Những lần sau cũng xảy ra tình cảnh tương tự. Nếu là những người khác, ta còn không dám quả quyết, nhưng suốt thời gian ở đây, hai nha đầu này luôn chăm chỉ, thành thật, chưa từng gây phiền toái cho bất cứ ai.”
Lê Tường nghe xong, liền đã mường tượng ra ngọn nguồn.
Nếu là đôi ba sự tình ban đầu, còn có thể nói là trùng hợp, nhưng về sau, trong lòng những người mua hẳn sẽ nảy sinh hoài nghi. Bởi vậy, bất cứ việc gì không lành xảy ra trong phủ đệ, người ta đều quy kết tội lỗi lên đầu hai nàng, từ đó khiến hai nàng phải chịu cảnh mua đi bán lại dằng dặc như vậy.
Huống hồ, trước giờ nàng vốn dĩ chưa từng tin vào thuyết khắc người này. Còn về chuyện bếp núc sạch sẽ hay không, càng là điều dễ dàng, mua về quan sát vài ngày ắt sẽ rõ. Mỗi ngày đều làm việc trong phòng bếp cùng nhau, bất kể là dạng tính cách gì, rồi cũng sẽ bộc lộ hết thảy.
Sau đó, dưới ánh mắt đau xót đến thắt lòng của phụ thân, Lê Tường rút ra hai mươi ngân bối, mua lại hai tỷ muội đáng thương này.
Lúc vào chỉ có hai người, khi ra đã thành bốn.
Lê Giang xót của hai mươi ngân bối kia, sắc mặt khó coi vô cùng, ngay cả vẻ ôn hòa thường ngày cũng không sao giữ nổi. Bởi vậy, hai tiểu cô nương chỉ dám lẳng lặng đi theo sau Lê Tường, không dám thốt nửa lời.
“Phụ thân, chúng ta qua phường vải dạo bước đi.”
“Đã rõ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn phải sắm sửa chăn đệm nữa chứ...
Lê Tường bị cái bộ dạng càu nhàu ấy của phụ thân nàng bật cười, cười vui một lúc lâu, nàng mới tiến lên dỗ ngọt: “Phụ thân, ta đã mua hai tiểu cô nương kia rồi, người chớ tiếc nuối hai mươi ngân bối ấy nữa. Gần đây quán nhỏ nhà chúng ta quá bận rộn, mỗi ngày ta đều mệt mỏi rã rời cả tay chân. Mua hai nàng này về huấn luyện họ, ắt sẽ có vô vàn lợi ích đó nha.”
Nghe nữ nhi nói mệt mỏi, Lê Giang lúc này mới bớt xót xa. Tiền bạc dù quý giá đến đâu, cũng chẳng thể sánh bằng sức khỏe của nữ nhi ta.
“Chỉ là hậu viện phòng bếp của quán nhỏ chúng ta chỉ vỏn vẹn chừng đó. Hiện tại, Tô nương tử cùng người giúp việc đều phải cố gắng rửa rau rửa chén ở ngoài sân, bây giờ con lại rước thêm hai đồ đệ nữa về, phòng bếp nhà chúng ta làm sao mà chen chúc cho nổi?”
“Nếu không chen chúc được nữa thì tìm một nơi rộng rãi hơn để chuyển đến! Phụ thân, người đâu biết quán ta gần đây thu lợi được bao nhiêu tiền, chờ đến tối về, ta sẽ nói rõ ràng cho người nghe, đảm bảo người sẽ kinh ngạc cho xem. Ta chẳng định mãi an phận với quán nhỏ này đâu, Phụ thân, chẳng lẽ người không mong ước một ngày nào đó, nhà chúng ta cũng sở hữu một tửu lầu riêng bề thế ngay chốn đô thành này sao?”
Lê Giang lẽ nào lại không muốn ư? Đương nhiên là muốn, thậm chí là khát khao đến tột cùng! Thế nhưng mục tiêu ấy hiện tại quả là quá đỗi xa vời. Nói là muốn mua, chi bằng nói đến bao giờ mới gom đủ bạc để mua còn hợp lý hơn.
Trong lòng hắn đã nhẩm tính sơ qua một lượt. Nhiều nhất trong tay nữ nhi y cũng chỉ có chừng năm sáu mươi ngân bối. Hiện tại, trừ đi số tiền vừa rồi, ắt chỉ còn lại vỏn vẹn đôi chút, chắc chắn không đủ khả năng để đổi sang một cửa hàng mới lớn hơn.
Nhưng biết là một chuyện, hắn vẫn chẳng nói lời nào dập tắt niềm hăm hở của nữ nhi, thậm chí còn thuận theo ý nàng mà cổ vũ một phen. Phàm sống trên đời há chẳng nên có chút mộng tưởng? Vả chăng, với tình cảnh hiện tại của gia đình, chỉ cần chuyên tâm cần mẫn, sớm muộn gì cũng có ngày sở hữu được tửu lầu, hắn nào có gì phải sốt ruột.
Phụ tử hai người tới phường vải mua một bộ chăn đệm mới tinh. Thế là bộ chăn đệm mà Lê Tường cùng biểu tỷ đang dùng sẽ được nhường lại cho hai người Đào Tử.
---