Dẫu cho chiếc giẻ lau kia sạch sẽ đến mấy, nó vẫn là giẻ lau, cớ sao lại dùng để lau dầu mỡ được chứ?
Ý thức giữ gìn vệ sinh trong phòng bếp của Hạnh Tử thật sự quá kém cỏi, trong khi đây chính là điều tối kỵ trong quá trình nấu nướng.
Trong khoảnh khắc, Lê Tường chợt nghĩ đến gia đình thứ hai khi mua hai tỷ muội này về, e rằng sẽ mắc phải sai lầm nghiêm trọng, dẫn đến chứng miệng nôn trôn tháo mất thôi…
Không thể nào! Chẳng lẽ nàng đã nhìn nhầm người rồi ư?!
“A Tường… Người có khỏe không ạ?”
Nhìn thấy sắc mặt của Lê Tường không mấy tốt đẹp, hai tỷ muội đều thấp thỏm lo lắng không yên, cả hai lập tức buông tay, đứng nép sang một bên, dường như đang chờ đợi một lời phán xét.
“Ta không sao, các ngươi mau rửa sạch nồi đi, rồi thổi lửa lớn lên để ta tự tay xào rau.”
Hai nàng vừa mới đến nơi ở mới, từ trước đến nay cũng chưa từng tiếp xúc nhiều với công việc bếp núc, xử lý mọi chuyện chưa được hoàn hảo cũng là lẽ thường tình. Chẳng đáng ngại gì, chỗ nào chưa tường tận, ta sẽ đích thân chỉ dạy cho hai nàng.
Lê Tường quyết định sẽ dành thời gian chỉ dẫn những điều cơ bản cho hai nàng vào lúc chạng vạng, khi tiệm ăn đã đóng cửa. Còn hiện tại, nàng cần phải sửa soạn bữa trưa, dùng bữa xong còn phải mở cửa hàng tiếp. Vừa mới dùng hết hai mươi ngân bối, cho nên việc trọng yếu lúc này chính là nhanh chóng mưu sinh.
Nàng liếc nhìn căn bếp, còn một ít thịt, rau cần cũng còn khá nhiều, nàng bèn thái thịt thành sợi, chuẩn bị xào một đĩa rau cần thịt sợi đơn giản. Mặt khác, trong chậu còn chừng non nửa chậu bột nhão, nàng múc một muỗng bột tráng một lớp mỏng quanh chảo gang, chờ chút nữa chia đều ra sẽ có không ít bánh bột để dùng.
Hạnh Tử ngồi bên bếp nhóm lửa, chỉ ngửi thấy từng đợt hương thơm nức mũi bay ra, còn Đào Tử đứng một bên làm phụ tá cho Lê Tường, mới được tận mắt nhìn thấy Lê Tường gỡ từng chiếc bánh bột vàng ươm. Đây quả thực là một món ăn mới làm từ bột mì, khiến nàng ấy thật sự mở mang kiến văn.
Quả không hổ danh là tiệm ăn, thật thông thạo đủ mọi món ăn, tay nghề quả là tinh xảo…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Các ngươi mau dọn hết những món ăn này lên bàn đi, ta đi gọi phụ mẫu ta về dùng bữa.”
Lê Tường vừa dặn dò hai người vừa bỏ thức ăn vào hộp chuẩn bị mang đi. Nàng trực tiếp múc một bình gốm bánh canh mang theo, lại cầm thêm một nửa bánh bột, cùng một nửa rau cần xào thịt sợi, hiển nhiên những món này là mang qua bên kia cho các tiểu cữu.
Lúc nàng bước vào cửa hàng thịt hầm, tiếng ồn trước cửa tiệm khá rộn ràng, náo nhiệt, người muốn đại tràng, người lại muốn thịt thủ heo, biểu tỷ bận rộn đến nỗi không có cả thời gian uống một ngụm nước.
“Biểu tỷ, để ta tiếp tay cho, tỷ cứ dùng bữa trước đi.”
Lê Tường thay tỷ ấy làm công việc thu tiền và cắt món thịt hầm, lại kêu các tiểu cữu nhanh chóng dùng bữa trước đi. Phụ mẫu nàng đã đi về cửa hàng bên kia trước, chắc hẳn không có gì đáng lo.
“Tiểu cữu, nếu muốn ăn những chiếc bánh bột ấy thì nên cho thức ăn vào trong cuộn lại rồi mới thưởng thức, nếu cảm thấy mùi vị chưa đủ có thể cho thêm một chút mắm tôm ta vừa mang qua.”
Quan Thúy Nhi làm việc nhanh nhẹn lạ thường, chỉ trong chốc lát đã cuốn xong hai chiếc bánh mì. Nàng mang một cái vào cho Lạc Trạch, chiếc còn lại thì dứt khoát bưng chén đến bên Lê Tường, an tọa dùng bữa.
“Biểu muội, nghe dượng nói muội vừa mua về hai người sao?”
“Ừm, tỷ tỷ tên là Đào Tử, muội muội tên là Hạnh Tử, về vai vế cũng tương tự muội. Về sau hai nàng sẽ ở dưới lầu trông coi cửa hàng của chúng ta. Hiện tại các nàng còn chưa hiểu việc, mong biểu tỷ sau này giúp ta quán xuyến, chỉ bảo thêm cho các nàng.”
Lê Tường cẩn thận gói những phiến thịt vừa thái vào lá gói rồi đưa qua, nhưng chợt thấy đôi mắt của vị đại nương đứng bên ngoài vẫn dán chặt vào chiếc bánh trên tay biểu tỷ.
“Cô nương, tiệm nhà cô nương có bán món này không?”
---