Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 283



 

Quả đúng Ngũ Đại Khuê chẳng phải hạng tử tế gì, nhưng xét cho cùng, Kiều thị kia cũng là kẻ thâm độc chẳng kém cạnh. Nói tóm lại, cả hai âu cũng là cùng một giuộc.

 

“Hai chén mì trắng đây!”

 

Đào Tử đặt hai chén mì lên bàn, mùi hương thơm ngon của sợi mì liền xộc thẳng vào mũi hai người.

 

Chẳng rõ hai kẻ này đã đói bụng bao lâu, chỉ biết toàn bộ quán ăn đều có thể nghe thấy thanh âm nuốt mì vội vã, chẳng chút ý tứ của bọn họ.

 

Hai người ấy chẳng nói thêm lời nào, Lê Tường cũng chẳng mảy may hứng thú với mấy chuyện xó xỉnh này, vậy nên nàng dứt khoát cùng biểu tỷ ra ngoài chuẩn bị cơm chiều.

 

Đào Tử ngồi ngoài tiếp đón khách khứa, còn Hạnh Tử thì mang chén bát dơ bẩn ra rửa sạch.

 

Lê Giang cùng hiền thê ngồi trước bếp, nhỏ giọng bàn tán Ngũ Đại Khuê đích thị là kẻ bất hảo. Dù sao đi nữa, Kiều thị kia cũng là thê tử chính thất, thế nhưng giờ đây địa vị của nàng ta lại sa sút đến nhường này.

 

Một ả tiểu thiếp thấp hèn lại dám ngồi trên đầu chính thất phu nhân, chẳng biết nên gọi tình cảnh này là gì cho phải. Mà Kiều thị tính tình đanh đá như hùm thiêng ấy lại ngoan ngoãn chấp nhận sự thật nghiệt ngã này, kể cũng thật sự quái lạ.

 

(Chú thích: vợ cả)

 

Sau bếp đang yên ắng, đột nhiên Kiều thị cảm thấy mắc tiểu, nàng ta vội vàng hỏi Đào Tử nhà tiêu ở đâu. Tiện xá lại ở rất gần sau bếp, Đào Tử vừa đưa tay chỉ, Kiều thị đã chẳng kịp đợi, vội vã sải bước tới kéo rèm.

 

“A! Ngươi không được vào!”

 

Đào Tử muốn ngăn cũng đã ngăn không kịp.

 

Kiều thị cũng nghe thấy câu nàng ấy nói là không được vào, nhưng nàng ta nghĩ vào thì có sao chứ. Đi từ sau bếp ra nhà tiêu là gần nhất, nàng ta chẳng lẽ ngu dại tới mức phải vòng ra cửa trước?

 

Vì vậy nàng ta liền một mạch vén tấm rèm lên.

 

Vừa bước vào bên trong đã thấy năm người đang bận rộn làm việc.

 

Kìa? Sao kẻ đang xắt rau kia lại trông giống Tường nha đầu đến vậy?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ấy? Sao đôi phu thê đang nhóm lửa kia lại tựa như cặp vợ chồng đoản mệnh đối diện nhà ta?

 

Sau đó, đôi chân Kiều thị bỗng chốc như bị cột chì, nàng ta chẳng thể nào nhấc nổi bước chân.

 

Kỳ thật, nàng ta vẫn đang nghi hoặc liệu mình có đang nằm mộng hay chăng, liền vội vàng dùng sức véo lên má mình một cái thật mạnh.

 

Đau quá… hiển nhiên đây đích thị là sự thật. Cứ thế, toàn thân nàng ta bắt đầu run rẩy bần bật.

 

Nàng, nàng, nàng ta… chẳng lẽ vừa rồi những chuyện nàng ta nói với nữ nhi của mình, những người bên trong đây đã nghe thấy hết cả rồi sao?

 

Cứ như vậy, cả gia đình Lê Tường cứ thế im lặng nhìn Kiều thị đang đứng ngoài cửa, chẳng ai mở miệng nói lời nào trước tiên.

 

Vốn dĩ người Lê gia còn tưởng Kiều thị kia sẽ thốt ra lời lẽ kinh thiên động địa nào đó, nhưng kết quả nàng ta lại chẳng nói chẳng rằng, quay người, vội vã kéo nữ nhi của mình bỏ chạy khỏi nơi đây.

 

“Nương, người làm gì vậy? Trứng của con!!”

 

Đào Tử vừa thấy hai người muốn chạy, chợt lao tới túm chặt lưng quần hai người, đòi bọn họ phải trả tiền.

 

Kiều thị sợ rằng những người trong bếp sẽ đuổi theo, vì vậy nàng ta vội vàng ném đồng bối xuống đất, ngay sau đó lại tiếp tục kéo nữ nhi của mình bỏ chạy.

 

“Quái lạ thay, chưa ăn xong mì đã chạy mất rồi.”

 

Đào Tử nhặt đồng bối mang vào phòng bếp giao cho Lê Tường, tò mò hỏi: “A Tường, tại sao bà ta vừa vén tấm rèm lên, nhìn thấy mọi người liền bỏ chạy mất dép? Chẳng lẽ các ngươi quen biết nàng ta sao?”

 

“Nàng ta ư? Chắc hẳn là xấu hổ đến mức chẳng còn mặt mũi đối diện với ai rồi.”

 

Lê Tường khẽ cười, rồi cho số tiền kia vào túi mình.

 

Nhưng cứ theo tình hình trước mắt, e rằng Kiều thị sẽ chẳng dám quay về nói bậy bạ gì nữa. Giờ đây nàng ta e là cũng chẳng dám vác mặt về thôn nữa rồi.

 

E rằng thân thế hiện tại của bà ta bị bại lộ. Ngày hôm nay, việc bà ta hé lộ những thông tin này cho Lê gia hay biết, hẳn bà ta chỉ hận không thể kiếm một lỗ nẻ nào mà độn thổ. Từ trước tới nay, Lê gia vẫn là nơi bị bà ta khinh miệt sâu sắc nhất, bởi vậy, dư ba của sự tình lần này ắt sẽ khiến bà ta khó bề tiêu hóa, phiền muộn khôn nguôi.

 

---