Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 289



 

Sau đó, Quan Thúy Nhi dùng khăn ấm sơ qua lau chùi vệt m.á.u dính quanh vết thương.

 

Sau khi lau sạch sẽ, nhìn vết thương trên chân Lê Tường cũng chẳng còn ghê rợn như ban nãy. Chỉ là m.á.u vẫn cứ chảy, và không một ai dám động vào đó.

 

Mãi đến khi Lê Giang mời được lang trung về tới, vị lang trung ấy mở hòm thuốc, lấy ra t.h.u.ố.c bột để xử lý, sau đó băng bó vết thương cho nàng.

 

Lúc này, cẳng chân Lê Tường bị băng bó trông chẳng khác nào một đòn bánh tét, chớ nói chi đến việc xào nấu, đến đứng lên cũng chẳng xong. Ngay sau đó, không cần Lê Tường phải mở lời, Lê Giang đã hạ xuống hơn phân nửa những mộc bài thực đơn trên tường.

 

“Hôm nay chỉ làm món ăn từ bột mì thôi. Tường Nhi, con chớ cậy mạnh, cứ nghỉ ngơi cho vết thương lành hẳn rồi hãy tính.”

 

“Con…”

 

Đau đớn vô cùng, chỉ khẽ động vết thương đã đau thấu tim gan. Lê Tường đành từ bỏ, ngoan ngoãn vâng lời phụ thân.

 

Chỉ là nàng không chịu ở một mình trên lầu, e rằng nàng sẽ buồn bực đến ngạt thở mất.

 

Quan thị cũng đành chịu nàng, bà chỉ có thể để nàng ngồi cạnh xem mình nhóm lửa.

 

Ngũ Thừa Phong lại theo lệ thường ghé đây dùng bữa sáng. Chỉ là khi vừa tới, hắn lại nghe được tiểu nhị mới được tuyển mộ của cửa tiệm đang giải thích với khách quý lý do vì sao hôm nay mộc bài thực đơn trên tường lại thiếu mất hơn phân nửa.

 

“Bởi vì nữ đầu bếp chuyên các món xào của cửa tiệm chúng ta bị thương, tạm thời không thể xào nấu được. Cho nên hôm nay, cửa tiệm chỉ phục vụ các món làm từ bột mì. Hy vọng chư vị khách nhân thứ lỗi.”

 

Vừa nghe đến đoạn nữ đầu bếp bị thương, lòng Ngũ Thừa Phong khẽ run lên. Hắn lập tức quay ra phía sau nhà bếp, gõ cửa.

 

“Quan thẩm, vừa rồi ta nghe người bên ngoài nói Tường nha đầu bị thương, nàng ra sao rồi?”

 

“Con bé ư? Buổi sáng không biết nó suy nghĩ gì đâu, lúc dẫm lên cầu thang bị trượt chân nên lăn từ trên lầu xuống. Cũng may trước khi rơi xuống, nó đã vận áo tơi rồi nên không có chuyện gì to tát, có điều chân bị va đập nên rách một mảng lớn.”

 

Lê Tường ngồi bên cạnh bà, ngượng ngùng cười khẽ, nàng cũng chẳng bổ sung thêm điều chi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngũ Thừa Phong nhìn biểu tình đau đớn không thốt nên lời cùng gương mặt trắng bệch của nàng, cũng phần nào hiểu rõ mọi chuyện.

 

Hắn không hỏi thêm điều gì, chỉ nán lại phòng bếp chốc lát rồi tức khắc quay về tiêu cục.

 

Vừa trở về tiêu cục, hắn liền bắt đầu lục soát khắp nơi.

 

Hắn nhớ rõ thuở trước khi cùng các sư huynh tiêu cục luyện võ, vì bất cẩn mà mình từng bị thương rất nặng.

 

Khi đó, Chu tiêu đầu đã đưa cho hắn một lọ kim sang dược. Công hiệu của bình t.h.u.ố.c ấy tuy chỉ hơn loại thông thường đôi chút, song tác dụng giảm đau lại vô cùng lợi hại.

 

Lúc ấy, cơn đau tưởng chừng thấu xương, nhưng chỉ cần bôi t.h.u.ố.c vào, cảm giác đau đớn liền giảm đi hơn phân nửa. Sau này Đại Lưu có mượn, song hắn lại quên khuấy lúc đối phương trả về đã cất giấu ở đâu.

 

Ngũ Thừa Phong lật tung toàn bộ giường đệm mà vẫn không tìm thấy, đành phải bước ra sân thao luyện, kéo Đại Lưu ra hỏi cho ra lẽ.

 

“Đại Lưu, bình t.h.u.ố.c nọ của ta đâu rồi?”

 

“Thuốc gì kia?”

 

“Chính là bình t.h.u.ố.c màu đen, thứ mà hễ bôi lên vết thương liền tức khắc giảm đau ấy.”

 

Đại Lưu chợt giật mình hiểu ra, đoạn kéo vạt áo trước ra, cười nói: “Vẫn còn đây, còn nguyên vẹn. Vừa rồi ta cùng Lý Tử luyện tập, giao đấu có phần hăng say, chẳng hay va phải chỗ nào mà đau nhức khó chịu, đành phải lấy ra dùng. Sao, huynh đệ ngươi có cần không?”

 

“Lời ngươi hỏi thật hoang đường! Không cần, ta tìm ngươi hỏi làm chi?”

 

Ngũ Thừa Phong khẽ đạp Đại Lưu một cước, đoạn xoay người đi tìm Chu tiêu đầu. Vừa hỏi rõ tên loại t.h.u.ố.c nọ xong, hắn lập tức tới d.ư.ợ.c phòng mua ngay một bình mới.

 

Khi đang hớn hở mang theo bình t.h.u.ố.c đi về phía Lê gia, bước chân của hắn bỗng nhiên chùng xuống.

 

---