Đường trong thành so ra dễ đi hơn đường thôn quê nhiều phần, những con đường lớn đều được lát đá phiến, chỉ cần cẩn thận một chút thì chẳng dễ trượt chân ngã.
Quan thị chẳng đến mời vị lang trung buổi sáng đã xem chân cho nữ nhi nhà mình. Bà tìm một người khác, còn dặn dò riêng hắn về việc nữ nhi của ta đang phát sốt.
Sau đó, vị lang trung kia mang theo t.h.u.ố.c lên lầu bắt mạch lại lần nữa, rồi tức khắc đưa t.h.u.ố.c cho Quan thị đi sắc.
Có lẽ lang trung trong thành dùng t.h.u.ố.c hiệu nghiệm, vừa uống một chén t.h.u.ố.c xong, không đến nửa canh giờ thân nhiệt Lê Tường đã hạ dần. Chỉ là cũng kỳ lạ, sốt đã thuyên giảm song nàng vẫn chưa tỉnh giấc.
Trong vòng một ngày, lang trung đã chạy tới chạy lui vài lần, vừa châm kim vừa rót thuốc, nhưng không mấy tác dụng. Điều này khiến vợ chồng Quan thị đau lòng khôn xiết.
“Cô cô, không bằng để ta ghé tiệm sách, mời Liễu phu nhân tìm cách giúp, biết đâu nàng ấy có thể tìm được vị danh y tài giỏi hơn?”
Một lời nói như khiến người trong mộng bừng tỉnh, Quan thị chợt nhớ ra nữ nhi nhà mình lại quen biết nhân vật lợi hại đến vậy.
Tuy rằng bà không rõ Liễu gia giàu có đến mức nào trong thành An Lăng, nhưng chắc chắn Liễu phu nhân sẽ quen biết nhiều danh y tài giỏi hơn hẳn hai vị ta đã mời.
Quan Thúy Nhi chẳng dám trì hoãn thêm, lập tức chạy tới tiệm sách. Cũng may lúc nàng ấy vừa đến, Thanh Chi đang sửa soạn đóng cửa hàng.
“Thanh Chi cô nương, khoan đã!”
“Ngươi là ai…?”
Lúc đầu, Thanh Chi còn chưa nhận ra nàng, mãi cho đến khi Quan Thúy Nhi bước tới dưới mái hiên, cởi nón trên đầu xuống, Thanh Chi mới thấy rõ dung mạo của nàng.
“Thúy Nhi, sao ngươi lại đến đây? Tương nha đầu đâu rồi?”
“Thanh Chi cô nương, hôm nay biểu muội ta bị thương do té ngã. Sau khi phát sốt liền hôn mê bất tỉnh. Đã mời hai vị lang trung đến xem bệnh song chẳng mấy hiệu nghiệm. Bởi vậy... bởi vậy ta đành mạo muội đến quấy rầy Liễu phu nhân, muốn hỏi xem phu nhân có quen biết vị lang trung nào y thuật uyên bác chăng?”
Nghe Lê Tường đổ bệnh, trong lòng Thanh Chi cũng dấy lên nỗi lo âu. Nàng ta vội vã lên lầu bẩm báo phu nhân một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hôn mê bất tỉnh ư? Thanh Chi, ngươi hãy đến Thu Ly Uyển, thỉnh Thu lão tiên sinh qua đó xem bệnh cho Tương nha đầu.”
Dù Liễu Kiều cũng đ.â.m ra lo lắng, song trời mưa lớn thế này, nàng ấy thực sự chẳng mấy muốn ra khỏi cửa.
Thanh Chi rời đi rất nhanh, một mình nàng ta tất nhiên nhanh hơn nhiều, nên chẳng dẫn theo Quan Thúy Nhi.
Người nhà họ Lê hay tin Liễu phu nhân đã sai người đi mời lang trung, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Đúng lúc ấy, lại nghe người trên giường ngờ vực hỏi: “Tại sao các ngươi đều tề tựu trong phòng ta thế?”
“Tương Nhi! Muội tỉnh rồi sao!”
Đã sắp sáu canh giờ rồi, trời xanh có mắt, cuối cùng muội ấy cũng tỉnh lại. Mọi người lập tức cảm thấy như tìm được chỗ dựa, tâm can cũng vững vàng hơn hẳn.
Quan Thúy Nhi rót chút nước mang đến.
“Con đó, vừa phát sốt liền ngủ li bì năm, sáu canh giờ liền. Người có thấy nơi nào không khỏe không?”
“Ta đã ngủ năm sáu canh giờ ư?”
Lê Tường vươn tay mở cửa sổ, nhìn sắc trời bên ngoài đã tối mịt, lập tức cũng giật mình hoảng sợ. Tại sao ta lại ngủ mê mệt suốt một quãng thời gian dài đến vậy? Thậm chí còn chẳng thể nào lay tỉnh được?
Hiện giờ, trên người ta chỉ có chân vẫn còn hơi đau nhức, còn những nơi khác……
Nàng đưa tay sờ lên lồng ngực, bỗng dưng lại cảm thấy có đôi chút ưu phiền.
“Nương à, người đừng lo lắng, ta không sao đâu, đại để là do quá đỗi mệt mỏi nên mới ngủ nhiều đến vậy. Chờ khi ta uống chút thuốc, tất sẽ khỏi hẳn vào ngày mai thôi.”
Quan thị nghe xong lời này, lòng cũng vơi đi phần nào nỗi lo. Ngay lúc bà đang đưa tay lau khóe mắt, lại chợt nhớ ra vừa nãy Thúy Nhi đã qua cầu cứu Liễu phu nhân.
---