“Hẳn là một chiếc khác được chế từ cùng một khúc gỗ đó. Hôm nay ta ghé thăm tiểu cô nương nhà Lê gia, mạch tượng của nàng y hệt Liễu lão gia tử ngày trước, chỉ có điều nàng trúng độc nhẹ hơn, thể trạng cũng tốt, chỉ cần uống vài thang t.h.u.ố.c của ta là sẽ khỏi bệnh thôi.”
“Lê gia? Ngươi có hay bọn họ đã mua chiếc chén này ở đâu không?”
Thu lão lắc đầu.
“Việc này ngươi phải tự mình tra xét. Chiếc chén năm xưa đã bị thiêu hủy, người mua cũng đã mất, nhiều năm qua vẫn chẳng tìm ra chút manh mối. Song giờ đây chiếc chén này đã xuất hiện, việc điều tra chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều. Ta chỉ là một lão già vô dụng, chuyện này cứ giao cả cho ngươi lo liệu vậy, xong xuôi ta sẽ cáo từ.”
Nói đoạn, lão lập tức đứng dậy muốn rời đi, Tần Lục vội vàng gọi lão lại, định nói rồi lại thôi: “Phu nhân ở đằng ấy……”
“Được được được, ta biết, sẽ kiếm một cái cớ hoàn hảo.”
Thu lão sốt ruột khép cửa lại, đoạn chắp tay sau lưng rồi ung dung rời đi.
Trong thư phòng, Tần Lục cầm chiếc chén trên bàn, ánh mắt dần trở nên trầm trọng.
Năm ấy, Liễu lão gia tử gồng mình chống chọi với bệnh tật. Đến khi hôn sự của hắn cùng Kiều Kiều đã vẹn tròn, cuối cùng, vị lão gia tử ấy cũng trút hơi thở cuối cùng. Hắn cùng Kiều Kiều ngày đêm túc trực bên giường, vô số lần dâng lên chén t.h.u.ố.c đắng. Bởi vậy, hắn tự khắc đã quen thuộc với món đồ này. Lần này, hắn nhất định phải tra ra chút manh mối.
Kỳ thực, năm đó Liễu lão gia tử quấy bệnh thật sự, Thu lão cũng tự mình bắt mạch chuẩn đoán cho ông. Thậm chí, Thu lão còn khẳng định, chỉ cần kiên trì dùng t.h.u.ố.c an dưỡng, tất sẽ hồi phục hoàn toàn. Nào ngờ, bệnh tình lại ngày một nguy kịch. Khi Thu lão xử lý xong việc nhà nơi Bình Châu, vội vã quay về thì Liễu lão gia tử đã lâm vào cảnh hấp hối, châm kim bốc t.h.u.ố.c cũng chẳng còn hiệu nghiệm. Năm ấy, mọi chứng cứ về việc Liễu lão gia tử trúng kịch độc đều bị thiêu hủy không còn dấu vết, tất cả manh mối cũng cắt đứt sạch bách. Bao nhiêu năm qua, chẳng thể tra ra thêm được điều gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng vì lẽ đó, Tần Lục chẳng hề tiết lộ chuyện này cho Liễu phu nhân hay biết, hắn không nỡ để nàng thêm phần ưu phiền. Song, hắn có thể chẳng nói cho phu nhân, nhưng lại chẳng thể không hé lời với Liễu Hoài Chi. Dẫu sao đi nữa, giờ đây Liễu Hoài Chi mới là chủ nhân của Liễu gia, mà Liễu lão gia tử khi xưa cũng cực kỳ yêu thương Hoài Chi. Lúc nhỏ thì không nói đến, nhưng bây giờ Liễu Hoài Chi đã lập gia đình, có những chuyện cũng nên cho hắn hay.
Rạng sáng ngày hôm sau, Tần Lục một mình tìm đến Liễu trạch, mang theo chiếc chén khắc hoa kia theo.
“Dượng, người nói chiếc chén này có độc, còn gia gia bị kẻ khác hạ độc c.h.ế.t ư?!”
Liễu Hoài Chi cầm chiếc chén kia lên, cả nửa buổi vẫn chưa định thần lại được. Nói thật, chuyện đã xảy ra nhiều năm trước, bản thân hắn cũng chẳng còn nhớ rõ mồn một, song hắn lại vẫn mang ấn tượng sâu sắc với chiếc chén này, bởi nó vẫn luôn xuất hiện trong phòng của gia gia. Nếu thật sự chiếc chén này có độc, vậy cũng có thể giải thích được vì sao gia gia chỉ quấy bệnh một phen đã chẳng thể tỉnh lại lần nữa.
“Chiếc chén này không phải chén của gia gia con. Chiếc chén của lão nhân gia đã bị kẻ khác thiêu hủy từ lâu rồi, bằng không ta cũng chẳng để mọi việc kéo dài đến tận bây giờ mà kẻ thủ ác vẫn còn ẩn mình trong bóng tối.”
“Dượng, người thật sự không biết kẻ đó là ai ư?”
Tần Lục im lặng. Quả nhiên đứa trẻ đã trưởng thành, chẳng dễ lừa gạt chút nào.
“Trong lòng ta tuy có chút phỏng đoán, nhưng phỏng đoán suy cho cùng vẫn là vô ích, cần phải có bằng chứng xác thực.”
Liễu Hoài Chi tự khắc cũng hiểu đạo lý ấy. Hiểu thì hiểu, song trong lòng hắn vẫn không khỏi dấy lên nỗi uất hận.
“Năm đó gia gia lâm bệnh nặng, mỗi khi hai người bọn họ tới thăm, đều sốt sắng dâng nước cho gia gia. Giờ đây ngẫm lại, ta mới biết hai người đó quả là lang tâm cẩu phế.”
---