Dẫu hắn chưa từng xem qua khế ước mà chưởng quầy Miêu đã ký với Lê Tường, nhưng hắn biết trà lâu của bọn hắn đã dùng năm mươi ngân bối để mua công thức ấy. Khi ấy, hắn còn từng khen mắt chưởng quầy Miêu tinh tường như đuốc vậy.
Giờ đây hắn quả thực ngượng ngùng, không ngờ lại gặp chính người bán, còn ngay trước mặt nàng mà quát giá ba ngàn. Khó trách vừa rồi nàng lại dùng ánh mắt ấy nhìn hắn. Đúng là cướp miếng ăn từ miệng nàng vậy.
“Thiếu đông gia……”
Khương Mẫn khẩn trương nuốt nước miếng, chợt nhận ra không khí trong phòng có phần khác lạ.
“Ngươi đi xuống đi, vào trong phòng bếp làm tất cả những loại bánh bao ngươi thông thạo.”
“Được……”
Vu Cẩm Đường vội vàng đứng dậy dẫn Khương Mẫn vào phòng bếp, dọc đường, lão định nhân tiện dò hỏi xem rốt cuộc vừa nãy đã xảy ra chuyện gì.
Lão vừa khuất bóng, trong phòng chỉ còn lại Lê Tường cùng Liễu Hoài Chi, không khí càng thêm phần ngượng ngùng. Vẫn là Liễu Hoài Chi không kìm được, đành lên tiếng trước.
“Thật ngượng ngùng thay, Lê cô nương, tại hạ không hay cô nương chính là người đã bán công thức kia cho Cửu Phúc trà lâu.”
Lê Tường khẽ than một tiếng.
“Dẫu biết hay chẳng biết, thì đã sao đây? Nói gì thì nói, ta đã bán cho các ngươi, các ngươi mang nó đi bán với giá mấy ngàn mấy vạn ngân bối cũng chẳng còn liên can gì tới ta nữa.”
Nghe giọng điệu chua loét của nàng, còn dám bảo chẳng có gì. Chẳng rõ vì lẽ gì, Liễu Hoài Chi bỗng chốc lại muốn bật cười.
“Công thức này, đúng là chúng ta đã được cô nương ban lộc, hôm nay lại bán được giá cao, chi bằng chia……”
“Đừng đừng đừng!”
Lê Tường vội cắt ngang lời hắn, nàng e sợ hắn sẽ báo ra một con số khiến mình d.a.o động.
“Nếu đã bán, vậy tiền bạc đôi bên đã thỏa thuận xong xuôi. Lẽ nào lại có chuyện thấy ngươi bán được giá cao mà lại chạy tới đòi chia sẻ chút canh húp? Ta đâu phải loại người như thế. Liễu thiếu gia, ngươi muốn bán thì cứ việc bán, ta chỉ ngồi một bên xem náo nhiệt là được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ăn một lúc như vậy, nàng cũng đã gần no bụng.
“Ta đi xem Khương đại ca làm bánh bao một phen, Liễu thiếu gia cứ tự nhiên.”
Liễu Hoài Chi khẽ thở dài.
Nhìn gian phòng trống trải, đâu còn tâm tình an tọa thêm nữa, hắn bèn dứt khoát theo chân Lê Tường xuống lầu, vòng ra sau bếp.
Khi ấy, Khương Mẫn đang miệt mài nhồi bột, bên cạnh hắn là một đống bột nở đã ủ lên men, tỏa ra mùi chua dịu. Đây chính là hồn cốt của món ăn này, sau khi hòa nước vào chỉ việc chờ đợi nó lên men là xong.
Vu Cẩm Đường trong lòng hiểu rõ, tay nghề chế biến bột mì này nào có dễ học như vậy, bởi vậy lão cũng không theo vào xem Khương Mẫn nhồi bột mì.
Ngay khi lão ngước mắt, nhìn thấy Liễu Hoài Chi vừa xuống đã lập tức kéo hắn sang một bên để đàm đạo.
Lê Tường thì đứng một góc, lẳng lặng đ.á.n.h giá gian bếp của Cẩm Thực Đường. Gian bếp rộng rãi lại tràn ngập ánh sáng, ắt hẳn khi chế biến sơn hào hải vị nơi đây, tâm tình sẽ vô cùng khoan khoái.
So với nơi đây, tiểu trù của điếm nhà nàng càng trở nên ti tiện khôn xiết. Nàng vừa định dạo quanh phòng bếp, liền có hai vị trù sư tiến đến ngăn lối.
Cũng phải, hậu trù vốn là nơi cất giấu cơ mật của người ta. Giờ đây trong mắt bọn họ, nàng chỉ là khách lạ, dĩ nhiên không thể tùy ý dạo quanh.
Ngẫm nghĩ đôi chút, món ngon đã thưởng thức, cửa ải cũng đã qua, giờ đây nàng cần hồi phủ. Bằng không nếu nấn ná thêm đôi chút, biểu tỷ sẽ khó lòng giải thích với mẫu thân.
“Vu lão, nơi đây ngài có khách quý, vậy tiểu nữ xin cáo lui trước. Hôm nay tiểu nữ chỉ tới thăm dò đôi chút mà thôi.”
“Chớ vội, nha đầu con cứ nán lại đây một lát. Lát nữa ta sẽ dẫn con đi diện kiến chư vị tại phòng bếp.”
Vu Cẩm Đường gọi đại chưởng quỹ của tửu lâu tới, thông báo thân phận tam chưởng quỹ của Lê Tường cho y, dặn dò tuyệt đối không được sơ sẩy. Sau đó mới tiếp tục bàn bạc chuyện kỹ thuật chế biến bột mì với Liễu Hoài Chi.
Lê Tường cùng đại chưởng quỹ kia liếc mắt nhìn nhau, một bên không muốn giữ, một bên lại khó lòng nán lại, bởi vậy chỉ trong chốc lát, nàng đã tìm cớ cáo từ.
---