Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 305



 

Tần Lục cười nhạt một tiếng rồi liếc mắt nhìn đôi phu thê này một cái. Đoạn, hắn mới cầm lấy chiếc chén kia từ trong tay Thu lão.

 

“Chắc hẳn chư vị chưa từng để ý đến chiếc chén này. Nhưng nó chính là vật phụ thân ta ngày ngày dùng tới, trước khi lão nhân gia qua đời. Năm đó trước khi Thu lão đi Bình Châu, lão đã tự tay bắt mạch cho lão nhân gia, còn nói rõ, chỉ cần chịu khó tĩnh dưỡng, sau một thời gian sẽ khỏi hẳn. Thế nhưng sau này, vì sao thân thể phụ thân ta càng điều trị càng trở nên yếu nhược như vậy?”

 

Liễu Kiều nắm chặt chiếc khăn trong tay, nàng có chút hoảng loạn nhìn về phía Tần Lục.

 

Lời hắn nói có ẩn ý gì đây?

 

Ngũ thúc công chau mày, nghi hoặc hỏi: “Chẳng phải trước đây vẫn nói bởi vì đại ca ta tuổi đã cao, thân thể suy yếu, nên dùng t.h.u.ố.c và kim châm đều không còn hiệu nghiệm ư?”

 

“Không, tuy thân thể lão gia tử không thể so bì với người trẻ tuổi, nhưng vẫn luôn bảo dưỡng không tồi. Bị mắc phong hàn, cũng chỉ cần chịu khó điều trị chừng sáu, bảy ngày sẽ khỏi hẳn. Nhưng sau đó lão gia tử lại triền miên nằm trên giường bệnh cho đến lúc qua đời. Lão gia tử không c.h.ế.t vì bệnh, mà ngài c.h.ế.t vì trúng độc. Đáng tiếc năm đó lão nhân ta trở về quá muộn, dù hết sức cứu chữa nhưng không có tác dụng gì. Sau khi lão gia tử mất, vật chứng đã bị người hủy diệt, chúng ta không dám rút dây động rừng, vì vậy chỉ có thể che giấu chuyện này.”

 

Thu lão y thuật cao minh, không ít trưởng bối của Liễu gia đều từng được lão chẩn trị. Bởi vậy, tất cả mọi người đều tin tưởng những lời Thu lão nói.

 

“Trúng độc?!”

 

“Trời đất! Ai có lá gan lớn đến vậy? Lại dám hạ độc phụ thân ta?!”

 

Liễu Kiều Kiều không thèm suy nghĩ gì đã trực tiếp hung hăng nhìn thẳng vào phu thê Liễu Thịnh.

 

Ngoài bọn chúng ra, còn có ai dám vào đây nữa chứ?!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tiểu muội, ngươi cứ nhìn chằm chằm ta như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi nghi ngờ ta chính là kẻ đã hạ độc ư?!”

 

Diễn xuất của Liễu Thịnh quả không tồi, giờ phút này hắn đang cố sức trưng ra vẻ mặt phẫn nộ cùng khó bề tin tưởng, nhưng đáng tiếc thay, dáng vẻ nơm nớp lo sợ của Dư thị nơi hậu thân đã phần nào làm bại lộ sự thật mà hắn đang cố tình che giấu.

 

“Thịnh lão gia, ngài chớ vội vàng thừa nhận làm chi, bên phía chúng ta còn có hai nhân chứng đó. Cứ lắng nghe xem bọn họ sẽ trình bày ra sao.”

 

“Tần Lục! Ta biết ngươi và Kiều Kiều vẫn luôn không ưa phu thê chúng ta, nhưng dẫu cho có vạn lần cũng không thể nào ta lại gây ra cái tội danh nghịch luân g.i.ế.c phụ thân đâu! Các ngươi thà rằng tin lời của những kẻ xa lạ, lại chẳng chịu tin lời ta nói sao?”

 

Liễu Thịnh sau một thoáng đã trấn tĩnh trở lại, lập tức làm ra vẻ bi thống vô cùng chân thực. Thuở nhỏ, Lục thúc công từng chiếu cố hắn một đoạn thời gian, bởi vậy giờ đây lão khó tránh khỏi đôi phần động lòng trắc ẩn với Liễu Thịnh.

 

“A Thịnh là cốt nhục duy nhất của đại ca ta. Làm sao hắn có thể làm ra loại chuyện hung ác, bất nhân bất nghĩa đến thế? Huống hồ, hắn căn bản không có động cơ để gây nên chuyện này. Tần Lục, có phải ngươi đã suy xét sai lầm rồi chăng?”

 

“Lục thúc công, ngài chớ vội vàng hạ kết luận. Chi bằng chúng ta hãy lắng nghe hai vị nhân chứng này trình bày đôi chút rồi hãy định đoạt, ngài thấy sao?”

 

Liễu tộc trưởng chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra Dư thị kia đang rơi vào trạng thái tâm thần hoảng loạn, xiêm y trên người đã bị nàng ta nắm đến nhàu nát. Dáng vẻ như vậy thật sự khiến kẻ khác không khỏi sinh nghi.

 

Hai vị nhân chứng đang đứng đó, tức khắc quỳ gối xuống đất, run rẩy bẩm báo lai lịch của mình.

 

Một người trong số đó là một thợ mộc ở gần trấn trên, ngày thường chỉ chuyên làm tủ quần áo, ghế dựa, cùng chén đũa cho dân chúng quanh vùng; người còn lại là một tạp dịch hầu bếp của tổ trạch Liễu gia.

 

“Chuyện vốn đã xảy ra từ mười năm trước, lẽ ra ta cũng chẳng còn nhớ rõ nữa, nhưng riêng về cái chén này thì ta lại khắc cốt ghi tâm.”

 

---