Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 307



 

Cho dù trên mặt bà ta cố giữ vẻ thản nhiên, gắng gượng trấn tĩnh, nhưng phản ứng của thân thể lại chẳng thể che giấu được mọi người.

 

“Dư thị! Ngươi thật to gan!”

 

Liễu tộc trưởng đột nhiên đập mạnh bàn một cái, dọa cho đôi chân bà ta mềm nhũn, Dư thị tức thì quỳ rạp xuống đất.

 

“Tộc trưởng, ta không có! Đây là Tần Lục vu khống ta!”

 

“Phu nhân, ngài nên thành thật nhận tội đi. Ta nhớ ngài vẫn còn một khúc gỗ độc như vậy nữa, chỉ không biết ngài cất giấu ở nơi nào, sau đó lại toan tính mang nó đi hại thêm một kẻ khác.”

 

Dư Tiến cười lạnh một tiếng, trực tiếp chọc đúng tim đen của Dư thị.

 

Bấy nhiêu năm nay, hắn đã nhẫn nhịn đủ rồi. Hắn ta luôn bị Dư thị lấy an nguy của mẫu thân ra uy hiếp. Chẳng lẽ hai mẹ con bọn ta thân phận thấp hèn thì không còn là người nữa sao? Dựa vào lẽ gì mà các ngươi lại đối xử với bọn ta như thế?

 

Hiện giờ mẫu thân đã qua đời, hắn ta chẳng còn điều gì phải sợ hãi nữa.

 

“Liễu tộc trưởng, phu nhân lão gia vì tham lam tài sản Liễu gia, biết rằng hai người bọn họ chẳng được chia bao nhiêu gia sản nên đã nghĩ ra kế tiên hạ thủ vi cường, đầu độc lão thái gia. Như vậy, gia sản sẽ rơi vào tay bọn họ. Đây chính là động cơ gây án của bọn họ.”

 

“Ngươi câm mồm! Ăn nói hồ đồ!”

 

Liễu Thịnh nổi trận lôi đình, hắn lập tức tiến lên, đạp Dư Tiến một cước, đoạn vội vàng quay lại, vồn vã phân trần với chư vị tộc lão: “Hắn nói càn! Chuyện này tuyệt đối chẳng như lời hắn nói, tộc trưởng, thúc công, xin chư vị tin tưởng ta. Ta mới chính là cốt nhục Liễu gia, Tần Lục y thì có tư cách gì? Y chỉ là một kẻ ngoại tộc!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Tần Lục chàng là trượng phu của ta! Là trượng phu do phụ thân ta đích thân chọn lựa! So với kẻ lòng lang dạ sói như ngươi, chàng càng xứng đáng là người của Liễu gia, càng hợp với ý nguyện của người hơn nhiều!” Liễu Kiều đôi hốc mắt đỏ hoe đứng dậy, ngón tay ngọc ngà của nàng run run chỉ thẳng vào Liễu Thịnh.

 

“Khó trách khi phụ thân lâm bệnh, hai kẻ ngươi lại ra sức dâng nước cho người, ta cứ ngỡ lương tâm ngươi trỗi dậy, lưu luyến phụ thân, nào ngờ các ngươi lại tàn độc đến vậy!”

 

Chỉ cần nghĩ đến phụ thân ta vốn dĩ có thể sống lâu hơn nữa, thế mà lại bị chính nhi tử ruột thịt của người đoạn tuyệt sinh lộ, Liễu Kiều chỉ hận không thể lao tới, đ.á.n.h cho hắn một trận tơi bời. Hắn gây ra việc tày trời như vậy, tại sao bấy lâu nay hắn vẫn còn mặt mũi ngụ tại tổ trạch này?

 

“Chẳng phải ngươi muốn trình báo quan phủ ư? Được lắm, Tần Lục, hãy đi báo quan!”

 

“Khoan đã!” Bấy giờ, Tam thúc công vẫn an tọa quan sát mọi việc, đến lúc này mới cất tiếng hô.

 

Tình thế trước mắt đã rõ ràng mười mươi, đôi phu thê Liễu Thịnh tự nhận mình thản nhiên vô sự, kỳ thực những biểu hiện của chúng làm sao qua mắt được ánh nhìn tinh tường của chư vị tộc lão nơi này? Một kẻ thì đáy mắt trống rỗng, một kẻ thì không dám nhìn thẳng vào mắt người khác, cần gì phải đối chất thêm nữa?

 

“Đời này Liễu gia ta lại sinh ra kẻ bất hiếu, khiến ta hổ thẹn với liệt tổ liệt tông. Nhưng nếu trình báo quan phủ, thanh danh Liễu gia ta tất sẽ sụp đổ không phanh. Cả An Lăng thành này sẽ lấy chuyện nhà ta ra làm trò mua vui, chỉ thêm trò cười cho thiên hạ. Chi bằng, hãy mở tông từ, trực tiếp xử lý theo gia pháp.”

 

Liễu Kiều vừa định cất lời, Tần Lục đứng phía sau đã nắm lấy tay nàng, khẽ lắc đầu.

 

“Thúc công! Ta tuyệt đối không phục! Chuyện này người cũng đã nghe rõ, từ đầu đến cuối đều do Dư thị bày ra, chẳng liên quan gì tới ta.”

 

Dư thị trợn trừng mắt, há hốc miệng. “Hay lắm, quả nhiên đại nạn đến, chim ai nấy bay. Liễu Thịnh, ngày trước ngươi cùng ta bàn tính hãm hại lão nhân kia, ngươi đâu có nói thế này! Ngươi nghĩ ta không có phòng bị sao?”

 

---