Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 315



 

“Phụ thân, người nói vậy là có ý gì? Không có người và nương, con nào có thể mở được cửa hàng này? Con đâu có được bản lĩnh ấy. Huống hồ, tiền vốn làm đồ ăn từ đâu mà có? Chẳng phải từ số tiền tích cóp của người và nương sao? Vốn dĩ, người kiếm tiền chính là phụ thân và nương đó.”

 

Lê Tường nghe lời này, trong lòng không khỏi bất mãn, nàng nói liền một hơi, đoạn trực tiếp cầm lấy chiếc vòng tay kia đeo lên cổ tay mình.

 

Vòng tay lạnh lẽo, song khi đeo vào lại tỏa ra hơi ấm lạ kỳ.

 

“Quả là đẹp mắt!”

 

Thấy nữ nhi yêu thích món quà này, Lê Giang lòng cũng đã thỏa nguyện. Trong lúc đôi phụ tử nhà họ đang trò chuyện, tiểu cữu cữu, tiểu cữu mẫu và Lạc Trạch từ cửa hàng thịt hầm cũng vừa tới.

 

Cửa hàng hôm nay vô cùng náo nhiệt, món rượu gạo hòa nước của Lê Tường cũng được mọi người đón nhận nồng nhiệt. Thấy sắp tới giờ dùng cơm, lại có thêm ba vị khách nhân ghé thăm.

 

Chẳng cần nói đến Ngũ Thừa Phong, sớm nay ghé dùng mì đã được Lê Giang mở lời mời đến. Chỉ có hai người khách còn lại mới khiến mọi người đôi chút bất ngờ.

 

Một là Thanh Chi, và một là Kim Hoa.

 

Cả hai đều tới để mừng sinh thần Lê Tường.

 

“Tương nha đầu, đây là phu nhân tự mình tới Phường Hoa Điệp chọn cho ngươi một đôi khuyên tai trân châu. Phu nhân nói tiểu cô nương cũng nên có chút đồ trang sức, ngày thường ngươi ăn vận có phần giản dị quá đỗi.”

 

“Sao phu nhân lại biết ngày sinh thần của ta?”

 

Lê Tường vui mừng khôn xiết, nàng cảm thấy được người khác nhớ đến ngày sinh thần thật là một niềm hạnh phúc lớn lao. Nàng không hề chối từ, mà vui vẻ đón nhận đôi khuyên tai kia.

 

Tuy nàng vẫn chưa xỏ lỗ tai, song muốn có cũng chẳng khó khăn gì, chỉ cần đốt một cây trâm cho nóng lên, xuyên qua là được.

 

“Thanh Chi tỷ tỷ, phiền ngươi trở về thay ta cảm tạ phu nhân. Chờ vài ngày nữa, ta lo liệu xong xuôi mọi sự sẽ ghé thăm người.”

 

Thanh Chi gật gật đầu, vừa chuẩn bị quay đi đột nhiên lại quay người, cười nói: “Nếu ngươi muốn tìm phu nhân, vậy phải tới Tần trạch, hiện giờ phu nhân không còn ở trong hiệu sách nữa đâu.”

 

Lê Tường: “!!!”

 

Ta nhất định phải đến chiêm ngưỡng xem đoạn tình cảm đã từng rạn nứt của họ, nay gương vỡ lại lành sẽ ngọt ngào đến nhường nào!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ta xin cáo từ. Chúc tiểu nha đầu sinh thần vui vẻ nha…”

 

Lê Tường mỉm cười vẫy vẫy tay tiễn Thanh Chi. Quay người lại, nàng rảo bước tiếp đón Kim Hoa.

 

“Kim Hoa, chẳng lẽ ngươi cũng tới mừng sinh thần ta ư?”

 

Kim Hoa gật gật đầu, nàng ấy mở chiếc hộp trong tay ra, bên trong là một màu vàng rực rỡ chói mắt.

 

“A Tường… Đây là vòng cổ do tiểu thư phủ ta tự mình thiết kế rồi đặt chế tác. Nàng dặn ta mang tới làm lễ vật mừng sinh thần cho ngươi.”

 

Lê Tường: “……”

 

Mắt ta có phải hoa rồi chăng? Kia là vàng ròng ư?!

 

Chẳng lẽ gia tộc họ Kim tặng lễ vật đều là vàng?

 

Không đúng! Khi nào mà tình giao hảo giữa ta và Liễu thiếu phu nhân lại thâm sâu đến mức này rồi??

 

Tuy món trang sức kim như ý này rất nhỏ, rất tinh xảo, song giá trị lại không hề nhỏ. Nếu đổi thành ngân bối, giá trị ít nhất cũng phải trên năm trăm lượng. Dù ta có ngu ngốc đến đâu cũng không dám nhận món quà này.

 

“Kim Hoa, món trang sức này ta thật không thể nhận, ngươi hãy mang về đi. Ta ghi nhận chân tình của thiếu phu nhân, song thực sự không cần thiết phải trao gửi trọng lễ đến như vậy.”

 

Lê Tường vừa nói vừa đậy nắp hộp lại, rồi nhẹ nhàng đẩy trả về.

 

Kim Hoa mang theo trọng trách mà đến, nào có thể quay về tay không. Nàng ấy cứ nhất mực khẩn cầu Lê Tường nhận lấy.

 

“Nhưng nô tỳ cũng không dám mang nó về, làm vậy tiểu thư ắt sẽ trách phạt. Nếu cô nương thực tình không muốn nhận, vậy xin hãy đợi vài ngày nữa khi tiểu thư đích thân qua đây, cô nương tự mình trả lại cho nàng ấy là được.”

 

Dứt lời, nàng ấy trực tiếp đặt hộp quà xuống rồi vội vã cáo lui, Lê Tường nào có thể theo kịp. Cuối cùng, nàng đành mang món quà quý giá ấy lên lầu, cất giữ cẩn mật.

 

Một vật phẩm quý báu đến thế, nếu không niêm phong kỹ càng, trong lòng nàng làm sao có thể yên lòng cho được.

 

---