Bởi vậy, sáng sớm hôm sau, hắn liền hớn hở sang Tống gia, lôi hai trăm cân thịt hầm kia về, còn tiện thể đặt thêm hai trăm cân cho ngày kế.
Rõ ràng trước khi đi, Bạch lão đại đã dặn dò kỹ lưỡng rằng phải xem xét tình hình buôn bán hôm nay rồi mới được đưa ra quyết định. Nào ngờ, Tống nương tử kia chỉ khe khẽ gọi một tiếng “Bạch nhị ca”, thế là đầu óc Bạch lão nhị lập tức choáng váng, chẳng nói chẳng rằng liền thanh toán tiền đặt cọc.
Ngay khi hai trăm cân thịt hầm kia được kéo tới cửa hàng, tiểu nhị đã có chút nghi hoặc hỏi: “Vì cớ gì hôm nay món thịt hầm lại có màu sắc kỳ lạ đến vậy?”
Bạch lão nhị đâu rảnh rỗi mà đáp lời tiểu nhị, hắn đã đưa thịt hầm đến, nhiệm vụ của hắn xem như đã hoàn tất.
Sau khi thịt hầm được đưa hết vào cửa hàng, hắn cũng hớn hở trở về tiệm rượu.
Chẳng mấy chốc sau, đã có khách nhân tới mua rượu, tiện thể muốn mua món hầm.
“Hử? Sao hôm nay màu sắc món hầm của các ngươi lại khác lạ đến vậy?”
Khách hỏi như vậy, nhưng tiểu nhị cũng không biết nên trả lời ra sao. Hắn đành miễn cưỡng nở nụ cười, ấp úng rằng màu sắc có chút khác biệt song hương vị vẫn y như cũ.
Quả nhiên ngửi qua, mùi vị quen thuộc toát ra thật, bởi vậy mấy vị khách nhân do dự đôi chút, rốt cuộc vẫn móc tiền ra mua.
Có điều, trong số đó có một khách nhân có phần vội vàng, vừa mua xong liền xé vội hai miếng lỗ tai heo, bỏ vào miệng nhấm nháp.
“Phì phì phì! Vật quái gì đây? Sao lại có mùi khai nồng thế này?”
Hắn vừa phun ra, những người đứng cạnh nào dám tiếp tục mua nữa. Thế nhưng điều này lại khiến đám khách nhân vừa mua không kìm được bèn nếm thử ngay tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thật ghê tởm! Trời đất ơi! Đại tràng này chưa được tẩy rửa sạch sẽ. Oẹ oẹ!!”
Mấy miếng đại tràng bị ném xuống đất, mọi người đều nhìn rõ mồn một. Quả nhiên thấy rõ bên trong miếng đại tràng vẫn còn vương lại chút vật thể màu nâu khó phân định.
“Trời đất ơi! Thật ghê tởm!”
Bởi vậy, vốn dĩ nhiều người còn đang hớn hở chọn thịt hầm, nay lập tức nổi giận vứt đôi đũa gỗ xuống đất.
Những người đã mua cũng vây quanh sạp hàng đòi hoàn trả hàng hóa. Riêng vị vừa ăn miếng đại tràng kia tỏ ra vô cùng phẫn nộ, không chỉ đòi trả hàng, còn muốn Bạch gia bồi thường tiền bạc cho mình.
Động tĩnh lớn đến thế, phụ thân của huynh đệ Bạch gia nào thể ngồi yên. Nếu lão không mau xuất hiện, e rằng trước cửa tiệm nhà hắn sẽ diễn ra một màn kịch đáng xấu hổ, khi đó không thể cứu vãn được nữa.
Sau khi lão nghe rõ đầu đuôi sự việc, mới hết sức kiềm nén cơn lửa giận đang bùng cháy trong lòng, rồi cố nặn ra vẻ mặt hòa nhã, giải quyết đám người đòi hoàn trả hàng hóa. Vị muốn bồi thường tiền cũng được lão mau chóng đền bù không chút chần chừ.
Chờ sau khi đám người vây quanh cửa tiệm đã giải tán hết, lão lập tức lệnh tiểu nhị cất hết số thịt hầm kia đi, đoạn hiện rõ vẻ mặt âm trầm, tiến thẳng đến tửu lâu của nhi tử mình.
Bạch lão đại vừa thấy gương mặt đen tựa đáy nồi của lão phụ thân, đã đoán được vì sao lão nhân gia phải tự mình tới đây.
Trong lòng hắn thở dài một tiếng, phỏng chừng lão nhị sắp phải chịu một trận roi vọt đau đớn rồi.
“Đại ca, vì sao thịt hầm hôm nay lại ra nông nỗi này?”
---