Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 335



 

Lê Tường lập tức thuật lại sơ lược tình hình của Liễu gia cho song thân nghe.

 

“Con nghe Thanh Chi nói, đã nhiều ngày nay đại ca đều bận rộn sắp xếp hoàn trả sản nghiệp Liễu gia. Hiện giờ có lẽ huynh ấy đã lo liệu ổn thỏa, nên hôm nay họ mới mời con qua đó dùng bữa cơm từ biệt. Mấy năm nay, Tần Lục gia và phu nhân người đều đối xử rất tốt với đại ca, cũng truyền thụ cho huynh ấy rất nhiều điều. Bởi vậy con nghĩ, một ngày trọng đại như vậy, chắc chắn họ có rất nhiều lời muốn nói, nên khi ấy con mới không gọi huynh ấy cùng trở về.”

 

Điều trọng yếu nhất là nàng sợ nếu huynh ấy đột nhiên xuất hiện sẽ khiến nương bị kích động mạnh.

 

“Thì ra đó chính là Liễu thiếu gia mà con vẫn thường nhắc tới kia… Khoan đã! Trong suốt thời gian này, con vẫn luôn nấu thức ăn cho Liễu thiếu phu nhân, nói là khi m.a.n.g t.h.a.i nàng ấy thân thể không khỏe, chẳng ăn uống được gì, cho nên… cho nên…!”

 

Quan thị kích động đến mức nói năng đứt quãng.

 

Lê Tường đứng một bên vừa vỗ lưng cho bà thở dễ chịu hơn, vừa gật đầu đáp: “Tẩu tử mang thai, chỉ là do mới m.a.n.g t.h.a.i nên phản ứng hơi dữ dội một chút. Nói tới đây, chúng ta quả thực rất có duyên phận, hôn lễ của hai người họ lại do con cùng biểu tỷ đi giúp đỡ. Nói như vậy, ngày đại ca thành thân, cũng có người nhà chúng ta hiện diện ở đó.”

 

“Đúng, đúng, đúng! Thật tốt! Thật tốt quá!”

 

Nước mắt Quan thị lập tức giàn giụa tuôn rơi, Lê Giang đang đứng bên cạnh cũng quay người sang một bên, lặng lẽ lau đi giọt lệ đang lăn dài. Đây cũng là lần đầu tiên, Lê Tường thấy phụ thân mình chẳng thể kìm nén cảm xúc đến thế.

 

“Nương, người đừng khóc. Cứ khóc mãi, đôi mắt sẽ sưng húp lên, đến mai cũng chẳng thể trở lại bình thường, đến lúc đó làm sao được thấy đại ca và đại tẩu? Tối nay người đã dùng t.h.u.ố.c chưa? Mau uống t.h.u.ố.c đi rồi nghỉ ngơi sớm một chút, chờ tới ngày mai khi đại ca cùng tẩu tử đến, họ thấy vẻ mặt người hồng hào, an nhiên, tất sẽ không lo lắng.”

 

“A, đúng đúng, không thể để họ lo lắng được. Ta không sao, ta chỉ quá đỗi vui mừng mà thôi, lát nữa sẽ khỏe ngay thôi.”

 

Quan thị lau đi giọt lệ, đoạn bà đi tới bếp lò bưng chén t.h.u.ố.c của mình lên, một hơi cạn sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Có lẽ bởi trong lòng quá đỗi ngọt ngào, nên lúc này bà uống t.h.u.ố.c cũng chẳng cần thêm đường nữa.

 

Phu thê Lê Giang vừa rửa mặt qua loa đã tức tốc lên lầu an giấc.

 

Kỳ thực chỉ là lời nói suông mà thôi, chứ kẻ vừa hay tin nhi tử mình còn sống, làm sao có thể nhắm mắt mà ngủ cho đặng.

 

Vừa khép mi, trong đầu họ đã hiện lên dáng hình nhi tử đã mười năm chưa gặp. Giờ đây, con trai của họ đã có thê tử, lại sắp có hài tử rồi.

 

"Phu quân, chàng nói xem, A Trạch liệu có chịu nhận chúng ta chăng?"

 

Tài phú của Liễu gia là thứ mà cả đời họ cũng chẳng thể nào chạm tới được. Nhi tử của họ lớn lên trong gấm vóc lụa là, cơm ngon canh ngọt. Dù nay con đã chấp nhận rời đi với hai bàn tay trắng, nhưng bảo con quay về nhận phụ mẫu tay trắng như họ, liệu con có cam tâm?

 

Quan thị càng nghĩ càng thấy bất an, trong lòng Lê Giang cũng chẳng dám tin tưởng, song trên gương mặt hắn vẫn cố gượng ra vẻ tin chắc nhi tử sẽ đón nhận họ.

 

"Nàng đừng suy nghĩ lung tung. Nàng không nghe Tường Nhi nói sao? A Trạch tự mình chủ động trả lại sản nghiệp cho Liễu gia đó thôi. Chắc chắn nhi tử của chúng ta không phải hạng người ham mê tiền tài của kẻ khác. Từ nhỏ A Trạch đã thương nàng nhất, lẽ nào nàng còn không rõ bản tính của con ư?"

 

Lê Giang đắp chăn cẩn thận cho nương tử, rồi ôm bà vào lòng, khéo léo chuyển sang chuyện khác.

 

"Chàng nói xem, giờ nhi tử của chúng ta gần như đã trắng tay, nhưng căn nhà chúng ta đang thuê lại chẳng đủ chỗ cho hai người họ an cư."

 

---