Lê Tường tranh thủ thời gian trên thuyền buộc chặt đám ghẹ lông này, sau đó mang về nhà để mẫu thân hấp trước.
Việc này khá nhẹ nhàng, làm chút việc cũng chẳng mệt mỏi, hơn nữa còn có thể để Quan thị động tay động chân đôi chút cho khuây khỏa, còn nàng, sau khi hồi gia sẽ lập tức bắt tay vào việc đun bình gốm chưng cua.
Chẳng mấy chốc đã đến xế tà, hai cha con lại mang theo hai thùng đầy ắp trở về. Cả gia đình tất bật làm việc trong không khí hăng hái lạ thường, thậm chí còn thắp cả ngọn đèn dầu vốn trước nay vẫn không nỡ dùng tới, khiến ánh sáng rực rỡ khắp gian phòng.
Đúng lúc cả nhà đang ngồi gỡ thịt cua, bỗng nghe những lời lẽ khó nghe từ miệng Kiều thị vọng lại từ căn nhà đối diện.
Lê Tường khựng tay, chậm rãi gỡ thịt cua.
Nàng là người ngoài mà nghe lọt tai cũng thấy khó chịu khôn tả, huống hồ Ngũ Thừa Phong kia thì sao?
Hắn mới mười bốn tuổi, tuổi còn nhỏ dường ấy đã phải bươn chải kiếm sống, ấy vậy mà khi trở về còn phải nghe những lời mắng c.h.ử.i tàn độc từ chính mẫu thân đẻ ra mình.
Rõ ràng hắn là một hài tử thông minh lanh lợi.
Lê Tường cũng chẳng dám bước ra hỗ trợ. Chưa nói đến mối giao hảo giữa hai người chưa đủ sâu đậm, quan trọng là Kiều thị bên kia chẳng khác gì đàn ch.ó dại, hễ ai đụng vào liền gầm gừ c.ắ.n xé.
Vả lại, nàng cũng không muốn gây ra tranh chấp, e rằng sẽ khiến phụ mẫu trong nhà bận tâm. Một khi cãi nhau với bên đó, phụ mẫu nàng cũng chẳng thể an lòng.
Cả gia đình yên lặng ngồi gỡ thịt cua, lắng nghe tiếng la mắng vọng lại từ phía đối diện chừng nửa canh giờ. Sau đó, Kiều thị chắc đã thấm mệt nên mới dần dần im ắng trở lại.
Hôm nay thu được số lượng cua gấp đôi hôm qua, ba người gỡ hơn một canh giờ mới hoàn tất.
Chờ đến khi pha xong nước chấm đã là giữa khuya. Phu thê Lê Giang đã mệt mỏi rã rời, đành về phòng nghỉ ngơi trước. Còn Lê Tường nán lại thu dọn bếp núc.
Từng đống vỏ cua cần được gom gọn vào bao tải, chờ đến hôm sau khi lên thuyền sẽ đổ hết xuống sông. Nàng đang gom dở thì đột nhiên nghe thấy tiếng động từ ngưỡng cửa vọng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đã muộn thế này rồi, ngươi vẫn còn bận rộn những gì vậy?”
Chẳng có chút dấu hiệu báo trước, Lê Tường ngẩng đầu đã thấy trước cửa xuất hiện một bóng người, khiến nàng giật mình thót tim. Mãi đến khi lấy lại bình tĩnh, nàng mới nhận ra người đó là Ngũ Thừa Phong.
Một căn nhà không có tường rào che chắn, quả là thiếu sót lớn, kẻ nào cũng có thể đường hoàng đến trước cửa nhà.
“Sao muộn thế này mà ngươi vẫn chưa đi nghỉ?”
“Không ngủ được.”
Ngũ Thừa Phong ngồi trên ngạch cửa, chẳng có ý định bước vào nhà.
“Vốn dĩ ta muốn ra bờ sông ngồi một lát, lại thấy nhà ngươi còn đang đốt đèn, mới muốn qua đây nhìn một cái. Nhưng mà này, những thứ rải rác trên mặt đất nhà ngươi kia, sao trông tựa cua lông vậy?”
“Phải, chính là cua lông đấy. Ngươi có tin rằng nó ăn được không?”
Lê Tường cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, không nghĩ tới hắn lại gật đầu.
“Tin chứ? Vì sao lại không tin? Những lời lão tổ tông nói chưa hẳn đã đúng cả thảy. Bình thường những người ở vùng duyên hải đều ăn loài cua, chỉ có người phàm tục như chúng ta mới tin tưởng mù quáng những lời lão tổ tông truyền lại thôi.”
Hôm nay giọng nói của Ngũ Thừa Phong trầm thấp hơn mọi khi rất nhiều. Nàng cho rằng hắn bị Kiều thẩm mắng quá đáng nên trong lòng chẳng thoải mái chút nào.
Nghĩ vậy, Lê Tường chợt chạnh lòng. Nàng cầm theo một túi vỏ cua, mang ra sau cửa. Lúc đi qua chỗ hắn, chợt định hỏi hắn có muốn nếm thử vị cua lông không thì đã nhìn thấy một mảng bầm tím trên gò má bên kia của hắn.
“Mặt ngươi! Kiều thẩm đã đ.á.n.h ngươi ư?!”
“Ừm…” Ngũ Thừa Phong cất giọng trả lời, giọng điệu nghe không ra chút vui giận nào.
---