Lê Tường lại đăm chiêu nhìn về phía chân trời một lát lâu, nhưng ngay khi nàng quay đầu lại, đôi mắt đã trở nên kiên nghị hơn bội phần.
“Vốn dĩ có thể, nhưng mà tuy chúng ta là huynh muội ruột rà thật đấy, song vẫn phải phân định rạch ròi.”
Thiển cận mà nói, nàng qua bên đây chính là bỏ lại một tiệm nhỏ do đích thân nàng gây dựng, cho nên khi về đây, thân phận là người làm hay chủ nhân, mọi sự cần được minh bạch.
Dù sao đi nữa, bây giờ bên cạnh nàng còn có biểu tỷ và Đào Tử, nàng phải có trách nhiệm với bọn họ, cũng phải có trách nhiệm hỏi cho rành mạch khoản thù lao này.
“Được, ta nghe lời muội, lát nữa chúng ta sẽ đàm luận tường tận về chuyện này.”
Liễu Trạch không nhịn được đưa tay vuốt nhẹ búi tóc của muội muội. Trong lòng hắn thầm thở dài, chắc bởi vừa nhận lại thân nhân, cho nên tiểu muội vẫn chưa thực sự tin tưởng hắn.
Hắn lại có chút tiếc nuối, nếu hắn và tiểu muội cùng nhau lớn lên… kiếp sống ấy hẳn phải đẹp đẽ xiết bao?
“A Trạch, cảnh sắc lầu ba quả thật mỹ lệ, gian phòng trong góc kia hãy để dành cho gia đình chúng ta đi. Từ giờ không tiếp đãi bất cứ khách nhân nào trong gian phòng đó nữa, để mỗi khi người trong nhà ta muốn, đều có thể lên đây thưởng ngoạn.”
Kỳ thực, lời thỉnh cầu của Kim Vân Châu cũng chính là ý tưởng của Liễu Trạch ngay từ khi hắn vừa đặt chân lên lầu rồi, chỉ có thể nói, phu thê quả nhiên tâm ý tương thông, cùng chung một ý tưởng.
“Muội muốn dùng thì cứ dùng, lát nữa ta sẽ dặn dò Chưởng quầy Miêu một tiếng, sau này gian phòng đó sẽ không tiếp đón khách khứa nữa.”
Nàng khẽ cười.
Kim Vân Châu cảm thấy vô cùng thỏa mãn, nàng lập tức kéo tay Quan thị cùng Lê Tường, cùng tiến về phía gian phòng đó mà ngắm nhìn.
Bởi vì gian phòng này nằm ở góc khuất, nên bình thường hiếm khi bị kẻ khác qua lại quấy nhiễu. Hiện giờ song cửa trong phòng đang được mở rộng, bởi vậy chỉ cần liếc nhìn đã có thể thu vào tầm mắt muôn vàn cảnh sắc bên ngoài, ngồi nơi đây ngắm mưa, thưởng trà, tuyệt đối là một thú tiêu khiển tao nhã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nương, đến lúc đó, chúng ta sẽ cho người dọn dẹp lại gian phòng này chút ít, đặt một chiếc trường kỷ ngay trước song cửa, lại bày thêm một chiếc bàn nhỏ trên sạp đất. Ngày sau, những khi người muốn thêu thùa may vá, cứ việc ngồi tại nơi đây, vừa đủ sáng lại vừa thoải mái. Khi đôi mắt mệt mỏi còn có thể nhìn phong cảnh bên ngoài, tâm tình cũng sẽ thư thái hơn nhiều.”
Quan thị nghe xong những lời vừa rồi của nàng dâu, trong lòng bà cũng cảm thấy vô cùng hợp lý.
“Vân Châu đã có lòng, vậy cứ làm theo lời con nói.”
“Đại tẩu, đến lúc đó có thể giao cho muội bài trí gian phòng này được chăng?”
Lê Tường cảm thấy hứng thú vô cùng, một nơi phong cảnh tú lệ đến nhường này, nếu bài trí vật dụng trong phòng hợp lý hơn nữa, chắc chắn sẽ cực kỳ thoải mái.
Như lời đại tẩu vừa nhắc, trường kỷ và bàn nhỏ trên sạp đất, hai vật này ắt hẳn phải có, nhưng cũng cần thêm nhiều vật dụng khác nữa.
Đặc biệt, vài tháng nữa đại tẩu cũng sắp sinh hài tử rồi. Chắc chắn sau này sẽ có không ít thời gian, nàng mang bảo bối lên đây thưởng cảnh.
Lại nói, nếu đã có oa nhi, hiển nhiên cũng nên cân nhắc tới nhu cầu của nó nữa. Vừa nghĩ tới đây, trong trí óc nàng đã nảy ra muôn vàn kế sách tuyệt diệu, chỉ mong muốn được bắt tay thực hiện ngay tức khắc.
“Tiểu muội, ngươi nguyện ý lo liệu chuyện này thật là tốt, ta cũng khỏi cần phải bận tâm suy tính.”
Kim Vân Châu ghé bên bệ cửa, đôi mắt ánh lên nét cười, tâm trạng khôn xiết vui vẻ. Nếu sớm biết lầu ba của Cửu Phúc Trà Lâu lại thoải mái đến thế, nàng ấy đã sớm qua đây từ lâu rồi.
Cả nhà bọn họ nán lại trên lầu ba hơn nửa canh giờ, mãi cho đến khi Lê Tường thương nghị xong xuôi với đại ca mình, bọn họ mới khoan thai hạ xuống lầu dưới.
Lúc này cổng lớn của trà lâu đã đóng lại, chưởng quầy Miêu cùng một đám người phòng bếp, cả bốn tên tiểu nhị thường ngày vẫn chạy bàn ngoài sảnh lớn cũng có mặt ở đây, chờ Liễu Trạch phân phó vài điều.
---