Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 347



 

Trong lòng Lê Tường cũng thanh thản hơn bội phần.

 

Vừa rồi trên lầu, nàng đã thương nghị xong với đại ca của mình. Quyết định chuyển Cửu Phúc trà lâu thành tửu lầu: đại ca góp địa điểm, nàng góp tài nghệ.

 

Chín phần lợi nhuận sẽ do hắn và nàng chia đều. Một phần còn lại sẽ dùng làm phúc lợi cho toàn thể nhân viên tửu lầu.

 

“Chưởng quầy Miêu, tửu lầu này thuộc về ta đã sáu năm. Suốt sáu năm qua, ta đều buông tay mặc kệ, hoàn toàn nhờ vào một mình ngươi vất vả kinh doanh, công lao quả thực hiển hách. Vì vậy, ta và tiểu muội đã thương nghị, quyết định ngoài tiền công hàng tháng, sẽ ban cho ngươi thêm nửa phần trong tổng số mười phần lợi nhuận hàng tháng của tửu lầu, lại còn được chia hoa hồng hàng năm.”

 

Lại có chuyện tốt bực này sao!

 

Chưởng quầy Miêu kinh ngạc tới mức miệng há hốc, hắn lại cẩn thận dò xét ánh mắt khẳng định của chủ nhân thêm lần nữa, sau đó suýt chút nữa đã bật khóc thành tiếng.

 

Ngần ấy năm, chủ nhân chẳng hề màng tới trà lâu, ngoại trừ nửa năm kiểm tra sổ sách một lượt, cũng chỉ khi thu bạc mới hạ lời một hai câu với hắn. Mỗi lần kết toán, trà lâu chỉ được mười mấy, hai mươi ngân bối, trong khi những cửa hàng, thôn trang khác lại thu về từ mấy trăm ngân bối trở lên. Từ trước tới nay, hắn quả thực chưa từng dám đứng chung với những người kia.

 

Chính vì vậy, sau này khi gặp gỡ Lê Tường, hắn mới cấp bách muốn mua lại tài nghệ làm bột mì đến thế.

 

Vốn dĩ hắn còn nghĩ chủ nhân căn bản chẳng thèm để tâm đến bất kỳ việc gì mình làm, nào ngờ chủ nhân đều ghi nhận mọi nỗ lực của hắn, lại còn ban thưởng bằng cả việc chia hoa hồng!

 

Chưởng quầy Miêu lập tức như được tiêm m.á.u gà, hăng hái vỗ n.g.ự.c cam đoan ngày sau nhất định sẽ càng thêm dốc sức làm việc vì trà lâu.

 

“Nửa phần lợi nhuận còn lại, tới cuối năm sẽ lấy ra phân chia cho những người đã tận tâm tận lực vì tửu lầu chúng ta.”

 

Dẫu nửa phần này phân phát xuống sẽ ít hơn nhiều so với khoản hoa hồng của chưởng quầy Miêu, song đây lại là chuyện chưa từng có tiền lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nếu đám người Lưu Hữu Kim vẫn còn lưu lại nơi đây, thế nào bọn họ cũng sẽ làm ầm ĩ một trận. Chẳng qua giờ đây họ đã rời đi, những người còn ở lại đều là những kẻ kiên định, không hề có quá nhiều thắc mắc, trái lại còn hết sức nghiêm túc làm việc.

 

Bởi vậy, bọn họ chỉ thấy cảm kích, tuyệt nhiên không hề có bất mãn với sự phân phối của Liễu Trạch.

 

Tới khi gần như đã xử lý xong xuôi công việc của trà lâu, Liễu Trạch lại cho bọn họ được nghỉ ngơi nửa ngày, sau đó bên trong trà lâu chỉ còn lại chưởng quầy Miêu và vài người thân tín của Liễu Trạch.

 

Lê Tường tiến vào phòng bếp xem xét trước, nàng lập tức tháo dỡ đài chưng điểm tâm của đám Lưu Hữu Kim, những thứ này chiếm không ít diện tích trong phòng bếp.

 

Ống khói cũng cần được đổi lại đường dẫn, nền đất cần được trải thêm đá vụn và cát, để tránh dẫm phải dầu mỡ mà trượt chân.

 

Tóm lại, nhiều nơi cần được chỉnh trang lại.

 

Sau khi rời khỏi phòng bếp, nàng lại đến xem khu hậu viện sắp xếp cho người trong nhà mình.

 

Bởi vì hơn phân nửa phía sau phòng bếp đã được dùng cả rồi, một nửa nơi này dùng để chứa nguyên liệu nấu ăn và các thứ linh tinh khác, thế nên không thể ở lại đây được.

 

Ở giữa có ba phòng, một lớn hai nhỏ. Thoạt nhìn, nơi này thường xuyên có người quét dọn, có giường đệm đơn sơ, hẳn là chỗ để đầu bếp ngẫu nhiên nghỉ ngơi.

 

Chính phòng đủ lớn, đủ rộng rãi, rất thích hợp cho phụ mẫu ở. Một gian khác có thể sửa sang lại, đợi đến khi ca ca và tẩu tử đến thì ở.

 

Tuy họ đang ở phủ đệ của mình, không chuyển hẳn về đây, nhưng cũng nên có một chỗ để nghỉ ngơi mỗi khi ghé qua. Gian nhỏ còn lại có thể sửa thành hai phòng: một nhà xí và một phòng tắm.

 

---