Bởi lẽ lương thực trong nhà đã cạn kiệt, ngân khố cũng chẳng còn bao nhiêu để chi tiêu, cuối cùng, Lê Tường chỉ đành dùng lại kế cũ, mang tương và tương mỡ cua đi bán, mong kiếm chút lợi nhuận để liệu tính sau.
Đôi phụ nữ nhi khởi hành từ sớm, Ngũ Thừa Phong vẫn ung dung an tọa trên thuyền của họ. So với đêm qua, vết thương trên mặt hắn đã lành đi không ít, nếu không nhìn kỹ, e rằng người ta chỉ ngỡ hắn chẳng qua va chạm vào đâu đó mà thôi.
Hôm ấy, hắn kiểm tra lại những chữ đã dạy Lê Tường, xong xuôi lại giảng thêm năm chữ mới, đều là những nét chữ thường dùng, cũng chẳng hề khó khăn. Lê Tường chỉ một lòng ghi nhớ từng nét bút, nên cũng không mảy may chuyện trò cùng hắn.
Ba người chia tay nhau tại bến đò, để đôi phụ nữ nhi kia trực tiếp thẳng tiến đến cổng thư viện Bạch Hạc, ngôi tư thục lớn nhất trong trấn.
Vào thời điểm này, trên đường chỉ lác đác vài học sinh đang khoan thai bước về phía thư viện. Những thiếu niên độ mười bốn, mười lăm tuổi ấy, dung mạo đoan chính, thần thái nghiêm nghị, chỉ cần liếc qua một cái cũng đủ nhận ra họ là những người theo nghiệp bút nghiên.
Lê Tường lặng lẽ quan sát một lát, mới nhận ra trên con phố này đại khái có đến bốn hàng quán bán thức ăn nhẹ, song chỉ có sạp bánh ngô kia là buôn bán đắt hàng nhất, các bậc thư sinh cũng tề tựu nơi đó đông đảo nhất.
“Phụ thân, chúng ta đừng vội bày hàng. Người cứ an vị nơi đây trông coi, con sẽ sang bên kia quan sát một chút.”
“Được, nơi này có ta rồi, con cứ đi đi.”
Lê Tường ôm theo một hũ tương mỡ cua, chầm chậm tiến đến quán bánh ngô. Càng đến gần, một mùi hương thanh ngọt của hoa quế càng rõ rệt xộc vào cánh mũi, chẳng còn nghi ngờ gì nữa, mùi hương ấy chính là tỏa ra từ sạp bánh ngô này.
“Cô nương, có muốn dùng bánh ngô không? Bánh ngô nhà ta đều dùng nước hoa quế để hấp, vừa thơm lại vừa ngon!”
“Một cái giá bao nhiêu?”
“Nếu chỉ là bánh không thì một đồng bối được hai chiếc, còn nếu thêm thịt băm thì một đồng bối một chiếc. Ăn xong, hương hoa quế vấn vương khắp người, dễ chịu vô cùng. Cô nương có muốn mua vài chiếc không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chủ quán quả thực rất nhiệt tình, vừa tận tình giới thiệu hàng hóa với Lê Tường, vừa thoăn thoắt trao từng bao bánh cho những vị khách thư sinh quen thuộc. Trong chừng một nén nhang, Lê Tường đã thấy người này bán được ngót nghét hai mươi chiếc bánh.
Trong số hai mươi chiếc ấy, chỉ chưa đầy một nửa là có yêu cầu thêm thịt băm.
Những khách mua hàng đều là người trẻ tuổi, gia cảnh không tệ, thấy bạn học đồng lứa ai nấy đều mua, khó tránh khỏi sẽ có vài người vì giữ thể diện mà yêu cầu thêm thịt băm. Chỉ có điều, phần thịt băm thêm vào kia màu sắc hơi xám xịt, nhìn chẳng mấy hứng thú, lại băm quá lộn xộn, một muỗng múc lên cũng chẳng đáng là bao.
Lê Tường im lặng nhẩm tính một phen.
Một cân ngô có giá ba đồng bối, có thể làm được chừng hai mươi chiếc bánh, mà bánh ngô kia trông cũng chẳng lớn là bao. Tính toán kỹ lưỡng, một cân ngô làm thành bánh bán ra sẽ lời được bảy đồng bối, quả thực không tệ.
Chủ quán này quả thực rất am tường tâm tính thích học đòi văn vẻ của đám học sinh kia. Hắn ta chỉ khéo léo thêm một chút bột hoa quế vào bánh ngô, vậy mà món bánh lại bán chạy đến kinh ngạc.
“Cô nương?”
“A! Cho ta hai chiếc bánh không nhân.”
Lê Tường lấy ra một đồng bối trao qua, rồi nhận lấy hai chiếc bánh ngô nóng hầm hập. Nàng không vội rời đi, cứ thế đứng ngay bên sạp hàng của chủ quán, múc một thìa lớn tương mỡ cua màu đỏ cam tưới đẫm lên chiếc bánh ngô còn bốc hơi nghi ngút, đoạn dùng một chiếc bánh ngô khác kẹp lại, một ngụm c.ắ.n xuống.
"Ực" một tiếng, chính là tiếng nuốt nước bọt của chủ quán nọ.
Những học trò xung quanh nhìn phần bánh ngô có chút thịt băm ít ỏi đến t.h.ả.m thương trong tay mình, rồi lại ngắm nhìn phần nhân cực kỳ hấp dẫn trong bánh ngô nơi tay nàng, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác bất bình.
“Cô nương, tương của nàng là loại tương nào vậy, có bán chăng?” Một người trong số đó không kìm được mà cất lời hỏi han.
---