Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 361



 

Lê Tường dừng lại quan sát một lúc rồi nói tiếp: “Nhất định phải qua tửu lầu của chúng ta làm thêm một ít gia cụ trong các gian phòng. Mặt khác, ta cần được xem hàng mẫu trước đã. Nếu đủ tiêu chuẩn, chúng ta sẽ có thể ký kết khế ước.”

 

Chu Tiến Bảo liên tục gật đầu. Giờ phút này, nhìn hắn nào còn dáng vẻ ngáp ngủ, chán chường như vừa rồi?

 

“Ắt phải làm như thế.”

 

“Vậy thì, ngươi cứ mang tủ chén qua trước cho ta. Ngày mai, ta sẽ lại đến để thương lượng với ngươi về kích cỡ cụ thể của nồi và ghế.”

 

Lê Tường rất sảng khoái thanh toán ba trăm đồng bối. Ngay lúc nàng đang muốn nói địa chỉ đặt hàng của mình, lại đột nhiên nghe thấy thanh âm quen thuộc của tiểu nha đầu cùng một tiếng tranh chấp cũng quen thuộc không kém truyền tới từ ngoài sân.

 

“Ngươi mau cho ta vào, ta muốn nhìn xem!”

 

“Không được, đại ca ta đang bàn việc quan trọng!”

 

Tiểu nha đầu vẫn nhớ Lê Tường muốn thương lượng với đại ca mình một vụ làm ăn lớn, mà kẻ này lại bày ra bộ dáng hung hăng như vậy, nhỡ đâu làm hỏng chuyện buôn bán của gia đình thì tính sao đây? Càng nghĩ, nàng càng thêm kiên quyết ngăn cản hắn!

 

“Tứ ca? Tại sao lại là ngươi?”

 

Lê Tường kinh ngạc nhìn người bên ngoài. Theo lẽ thường, giờ này hắn hẳn đang an giấc bù trên giường, cớ sao lại xuất hiện ở chốn này? Nàng cảm thấy có đôi chút mơ hồ, khó hiểu.

 

Ngũ Thừa Phong thấy được người mình muốn gặp, âm thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm.

 

“Ta… ta chỉ đi theo bảo hộ cho nàng thôi. Chiều nay ta ra ngoài này, thấy nàng cứ một mình tiến vào khu vực càng lúc càng hẻo lánh, bởi vậy ta không nhịn được mới đuổi theo. Nào ngờ nàng lại ở trong này gần ba mươi phút mà chưa chịu ra. Vì lẽ đó ta mới…”

 

Rốt cuộc là… công cốc mà thôi.

 

Lê Tường không nhịn được bật cười, đoạn quay đầu giải thích cho hai huynh muội Chu gia, sau đó mới báo địa chỉ cửa hàng của mình.

 

Nghe xong, Chu Tiến Bảo lập tức đi vào dọn tủ chén, lại dắt con la ra, buộc vào xe để chuẩn bị chuyển hàng.

 

Con la này hơi nhỏ con, chỉ vận chuyển độc chiếc tủ chén ấy thôi cũng đã mệt nhoài, bởi vậy Lê Tường cũng đành ngượng ngùng không ngồi lên xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau khi nàng dặn dò huynh muội Chu gia một tiếng, liền ra ngoài tiễn Ngũ Thừa Phong rời đi.

 

“Tứ ca, tại sao ngươi không ngủ trong tiêu cục?”

 

“Ta sao? Ta… ta còn trẻ, ngủ chừng ba canh giờ đã đủ sức rồi.”

 

Ngũ Thừa Phong kiên quyết không thừa nhận chuyện hắn nằm trong tiêu cục nhưng tâm trạng bất an, không sao chợp mắt, đành phải bước ra ngoài.

 

“Thế ngươi muốn đi đâu đây? Đây đâu phải đường về cửa tiệm?”

 

Lê Tường sửng sốt.

 

“Về cửa tiệm làm gì? Bên ấy có phụ thân và biểu tỷ của ta rồi, cửa tiệm không cần ta cũng ổn thỏa. Hôm nay ta còn có rất nhiều việc phải làm, lúc này cần phải đến tiệm thợ rèn này. Tứ ca, nếu ngươi có việc thì cứ tự nhiên rời đi.”

 

“Ta chẳng có việc gì cả!”

 

Ngũ Thừa Phong đáp lại quá nhanh, hắn cảm thấy đôi chút ngại ngùng vì cử chỉ có phần lộ liễu, bởi vậy vội vàng thêm lời: “Chúng ta đã nhận đơn hàng của Vu lão gia rồi, phải bảo hộ các ngươi được an toàn. Giờ để nàng đi một mình, ta thực không yên lòng.”

 

“Vậy thì vừa vặn ta đang cần người đồng hành. Tứ ca, ngươi đừng trách ta nếu ta có sai bảo ngươi làm việc này việc nọ đấy nhé.”

 

Lê Tường nói đùa nhưng Ngũ Thừa Phong lại bày ra vẻ mặt nghiêm túc.

 

“Nàng cứ việc sai bảo, chẳng cần khách sáo với ta.”

 

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chỉ trong chốc lát đã tới một tiệm thợ rèn khá lớn giữa thành.

 

Xưởng rèn nằm nơi cuối phố, nhưng từ đầu ngõ đã vẳng nghe tiếng búa sắt leng keng không ngừng, vọng lại. Càng tiến lại gần, một luồng hơi nóng liền ập thẳng vào mặt.

 

Bên trong, các thợ rèn thân vận áo cộc tay, mồ hôi túa ra như tắm. Lê Tường ngắm lại bộ y phục dày dặn trên mình, chỉ mới đứng ngoài mà đã cảm thấy hơi nóng bức khó chịu.

 

---