“Không cần đâu, các ngươi cứ chuẩn bị bữa của mình đi. Lát nữa ta sẽ đưa hắn về cửa hàng dùng bữa.”
Lê Tường dứt lời, liền thấy vẻ mặt Khương Mẫn đầy ẩn ý như thể đã thấu hiểu mọi điều, cuối cùng hắn vẫn giữ nguyên vẻ mặt kỳ lạ ấy mà cáo lui. Song, sư phụ vừa đi, đệ tử đã tới.
“Lê cô nương, hay là ngươi ra ngoài gọi hắn đi. Hơn một canh giờ rồi, hắn vẫn miệt mài làm việc, không chịu nghỉ ngơi.”
“Hơn một canh giờ rồi ư?”
Lê Tường khẽ nhíu mày, bản thân nàng làm việc quá đỗi say mê, quên mất thời gian, lại để Ngũ Thừa Phong làm việc quá lâu, quả thực có phần thất lễ.
Chẳng lẽ... dù bình thường hắn cũng rất chịu khó chịu khổ, nhưng chăm chỉ tới mức này thì hơi có chút lạ thường…
Lê Tường không kịp nghĩ ngợi nhiều, nàng vội vã ra gọi Ngũ Thừa Phong một tiếng, bảo hắn rằng nàng sắp về tiệm, lúc bấy giờ hắn mới chịu ngừng tay.
Sau chừng ấy thời gian làm việc, quần áo trên người hắn đã sớm dính đầy bụi bặm, ống quần cũng dính đầy bùn đất.
Nhìn hắn lúc này, như thoáng thấy lại bóng dáng tiểu hài tử Ngũ Thừa Phong đáng thương thuở nào.
Trong lòng nàng dâng lên sự áy náy, không ngờ lại lôi kéo hắn tới đây làm việc nặng nhọc cả buổi trời cho nàng.
“Tứ ca mau đi rửa tay thôi, chúng ta sắp phải đi rồi.”
Hai người sơ lược chỉnh trang lại một phen, sau đó qua tiệm rèn kia trước. Lão bản bên đó đang ngóng trông mòn mỏi, khi nhìn thấy Lê Tường tới, lão mới nở nụ cười hân hoan.
“Lê cô nương, ta đã làm xong chiếc nồi ngươi yêu cầu rồi, ngươi vào xem thử một chút?”
Lão lấy một vật đen nhánh từ trong nhà ra đưa cho nàng. Thoáng nhìn qua, liền thấy vật ấy chẳng khác nào bức vẽ của Lê Tường.
Quả đúng vậy, chỉ nhìn một cái thôi, Lê Tường đã thấy vui sướng khôn xiết.
“Quả đúng là chiếc nồi ta mong muốn. Lão bản, một cái này giá bao nhiêu tiền?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Một cái có giá hai trăm tám mươi đồng bối. Nếu cô nương đặt nhiều, ta sẽ lấy giá hai trăm năm mươi đồng, bảo đảm sẽ giao hàng tận tay.”
Hai trăm năm mươi đồng bối, giá này dường như không quá đắt. Kỳ thực Lê Tường chẳng mấy am tường về giá cả hàng hóa của thời đại này, ngoại trừ mấy thứ thường dùng như gạo, dầu, muối, còn lại những mặt hàng khác nàng đều mịt mờ. Vào lúc nàng chuẩn bị đồng ý, Ngũ Thừa Phong bên cạnh lại mở miệng.
“Lão bản, bán một cái giá hai trăm năm mươi có vẻ cao quá chăng? Chiếc nồi sắt này đâu có lớn, vừa nhỏ vừa mỏng manh như thế này, theo ta, nhiều nhất cũng chỉ đáng giá một trăm năm mươi đồng bối mà thôi.”
Giá cả đang bình thường, đột nhiên bị cắt mất một trăm đồng bối, khiến lão bản giật mình hoảng sợ.
“Một trăm năm mươi đồng e là không thể bán được, nguyên liệu cũng chẳng rẻ chút nào!”
Theo bản năng, lão bản vẫn nghĩ vị nam tử này sẽ là người chi trả, bởi vậy khi lão nghe được Ngũ Thừa Phong nói như vậy, sợ sẽ mất đi mối làm ăn lớn, sau cùng cân nhắc một lát, lão quyết định giảm giá.
“Hai trăm bốn mươi, người thấy sao? Dù gì cũng phải để chúng ta có chút lời lãi chứ.”
Ngũ Thừa Phong chẳng phải kẻ ngu dốt, hắn nhìn ra cái giá này vẫn chưa phải là thấp nhất, lão bản đối diện vẫn chưa lộ vẻ xót xa như bị cắt từng miếng thịt, cho thấy vẫn còn có thể hạ giá thêm.
“Một trăm tám mươi.”
“Một trăm tám đồng là chúng ta thua lỗ nặng rồi! Chẳng thể bán!”
“Vậy thì hai trăm đồng, chẳng thể tăng thêm được nữa. Nếu không thuận, ta đành mang chiếc nồi này về vậy.”
Nói xong, Ngũ Thừa Phong lại quay sang Lê Tường khẽ nháy mắt, Lê Tường với vẻ mặt ngây dại cũng vội vã gật đầu theo ý hắn.
Ông chủ tiệm rèn trầm ngâm một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý. Bán mỗi chiếc giá hai trăm đồng, lại là số lượng lớn, lão vẫn có lời chẳng ít.
“Được rồi, hai trăm vậy. Tiểu huynh đệ, ngươi quả thực tài tình.”
Lê Tường nuốt khan, mỗi chiếc được bớt năm mươi đồng bối, bốn mươi chiếc tức là hai lượng bạc, sao hắn lại khéo léo đến thế?
Ngũ Thừa Phong cầm chiếc nồi, lại phát hiện nha đầu đứng cạnh cứ mãi nhìn chằm chằm vào mình.
---