Chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể thấy nàng đã tiều tụy đi trông thấy. Quan thị đau lòng khôn tả, song bà lại phải ở dưới lầu giúp sức. Việc làm ăn quá đỗi phát đạt, âu cũng có nỗi vất vả riêng.
Vào thời điểm chạng vạng tối như vậy cũng là lúc phòng bếp bận rộn nhất. Bên ngoài phòng bếp, một bóng người đang đứng đó, cứ mãi hướng ánh mắt đầy trông mong nhìn vào bên trong song lại chần chừ không bước vào.
Mãi đến khi Tô nương tử đang rửa rau bên ngoài cất tiếng gọi Đào Tử, các nàng mới để ý có một người đang đứng bồi hồi bên ngoài.
“Cô cô, là Ngũ Thừa Phong.” Thanh âm Quan Thúy Nhi vang lên chút hưng phấn. Chắc chắn là hắn đến tìm biểu muội rồi!
Quan thị vỗ nhẹ bụi trên y phục, rồi bước ra ngoài gặp Ngũ Thừa Phong. Sau đó, bà giả vờ hồ đồ hỏi: “Tứ oa, đến ăn cơm ư, sao lại không vào?”
“Ta... khi đến đây ta đã dùng bữa rồi. Thẩm nương, gần đây vì sao chẳng thấy Tường nha đầu đâu?”
“Ngươi tìm nàng có chuyện gì sao?”
Ngũ Thừa Phong xấu hổ khẽ lắc đầu, trong lòng hắn chợt nảy ra một ý.
“Chúng ta đã nhận nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho người một nhà các ngươi, song đã nhiều ngày ta không nhìn thấy Tương nha đầu, hơi khó báo cáo kết quả công tác, bởi vậy sư phụ lệnh ta đến đây hỏi thăm đôi lời.”
Ngay lúc này, trong tiêu cục, tiêu đầu Sài vừa rời giường đã hắt hơi hai cái.
“Thẩm nương, dạo này Tương nha đầu đâu rồi?”
“Con bé ư? Con bé không sao cả, chỉ hơi nhức đầu mỏi óc, thân thể bất an chút thôi, được ta giữ ở trên lầu tịnh dưỡng. Dạo này nó bận rộn quá, sức khỏe không ổn, nhất định phải ép con bé uống thuốc, đợi khi nào hồi phục hoàn toàn ta mới cho phép ra ngoài làm việc.”
Quan thị nhìn thấu suy nghĩ của hắn nhưng không nói toạc ra, bà còn cố nén cười nói: “Tứ Lang, nếu ngươi có chuyện gì, chờ ta xử lý xong công việc dưới này, sẽ dẫn ngươi lên gặp con bé. Dưới bếp đang bận rộn lắm, ta phải đi nhóm lửa đây.”
Với tình huống trước mắt của nữ nhi nhà bà, không nên để nam hài này lên một mình, vừa khiến hắn ta khó xử, lại khiến con gái nhà ta thêm thẹn thùng.
Ngũ Thừa Phong vẫn đầy một bụng thắc mắc nhưng lại không tiện dò hỏi, chần chừ đôi chút đã thấy bóng Quan thẩm khuất dạng. Chẳng qua hiện giờ đang là chạng vạng, hắn cũng hiểu cửa hàng Lê gia rất bận rộn.
Mà này, hàm ý trong lời nói vừa rồi của Quan thẩm chẳng phải là nếu không có người dẫn lối, ta không được phép lên thăm Tương nha đầu sao? Nói cách khác, ta không nên lên thì hơn...
Song, vật thì hẳn là vẫn có thể đưa lên được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ba mươi phút sau, Lê Tường đang trên giường đọc sách chép chữ, đột nhiên nhìn thấy một cây sào trúc từ từ thò vào cửa sổ, trên đầu sào còn buộc một túi đồ vật gì đó.
Hử?
Nàng thò đầu qua cửa sổ, đưa mắt nhìn xuống bên dưới, khi thấy bóng người phía dưới, nàng lập tức ngẩn ngơ.
“Tứ ca? Tại sao ngươi lại ở đây?”
Ngũ Thừa Phong khẽ giật gậy tre, mỉm cười nói.
“Vừa rồi thẩm nương nói ngươi đang uống t.h.u.ố.c chữa bệnh. Nhưng t.h.u.ố.c vị đắng chát, bởi vậy ta đã mua hai xâu đường hồ lô mang tới cho ngươi. Uống t.h.u.ố.c xong, thưởng thức hai viên đường hồ lô, khoang miệng sẽ lại ngọt ngào.”
Lê Tường chớp chớp mắt, nàng cởi cái bọc đang treo trên đầu sào trúc.
Đường hồ lô ngọt ngào a...
Sắc trời đã không còn sớm, hai xâu đường hồ lô đựng trong bọc cũng không còn hiện rõ sắc hổ phách trong suốt nữa, chỉ có thể trông thấy chúng mang một màu xám tối. Tuy vậy, chỉ cần ngửi qua cũng đủ nhận ra vị thơm ngọt đậm đà.
Lê Tường cầm lấy một xâu, há miệng c.ắ.n nhẹ một viên.
“Đa tạ Tứ ca, quả thực vô cùng ngọt ngào!”
“Không cần khách sáo...”
Ngũ Thừa Phong nhìn dáng vẻ Lê Tường mắt cười cong cong khi thưởng thức đường hồ lô, trong lòng hắn chợt tràn ngập hân hoan. Song, thoạt nhìn sắc mặt nàng thật sự không mấy tốt lành.
“Tương nha đầu, bên ngoài giá lạnh, ngươi hãy mang vào trong ăn đi, ta xin cáo từ đây.”
Lê Tường khẽ gật đầu, nàng khẽ vẫy tay với hắn rồi quay về giường của mình.
Đường hồ lô quả thực ngọt ngào, song hương vị lại khác hẳn xâu đường hồ lô trước kia nàng cùng biểu tỷ từng thưởng thức.
---