Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 38



 

“Chỉ là khi ta tới đây mới phát hiện ra, đã có không ít sạp hàng rồi, nếu chúng ta lại chen chân vào, như vậy sẽ đoạt mất lộc làm ăn của người khác, làm vậy thật chẳng phải đạo. Bởi vậy mới tới hỏi đại thúc một chút, nếu đại thúc cảm thấy không ổn, vậy ta lại qua hỏi mấy nhà khác xem sao.”

 

Lý Đại Niên nào dám để nàng rời đi, hắn lập tức tỏ ra cực kỳ thành khẩn giữ Lê Tường lại, hỏi kỹ càng chuyện thứ tương đó.

 

Vốn dĩ học sinh trong thư viện chẳng hề thiếu thốn tiền bạc, với bọn họ, một đồng hai đồng nào đáng là bao.

 

Trước kia, bánh ngô của hắn cũng chẳng bán được bao nhiêu, mãi cho đến khi hắn nghĩ ra cách dùng hoa quế hấp bánh ngô, chuyện làm ăn mới khấm khá hơn dăm ba phần.

 

Nhưng biện pháp dùng hoa quế hấp bánh này, người khác lại dễ dàng học hỏi. Ví dụ như sạp hàng bán bánh kê bánh gạo bên dưới kia, bọn họ đã làm theo cách này, từ đó thu hút không ít khách quen của hắn. Cho nên tương mỡ vàng này quả thực là thứ hắn cần nhất hiện nay.

 

Hắn muốn mua một ít để níu giữ khách quen của mình.

 

“Tiểu cô nương, ta thật lòng muốn mua tương mỡ vàng của nhà ngươi, ngươi có thể bớt cho ta một chút hay không?”

 

Bốn mươi đồng, nghe qua thật xót xa trong lòng.

 

Lê Tường trầm ngâm suy tính một lát, sau đó mới gật đầu đáp: “Đại thúc, ngươi là khách hàng đầu tiên muốn mua hàng của ta, khách mở hàng đương nhiên có ưu đãi, coi như ta bớt cho ngươi một ít vậy. Ba mươi tám đồng một cân, đại thúc thấy sao?”

 

“Ba mươi tám... ba mươi tám ư?”

 

Lý Đại Niên tính toán một chút, một cân đại khái cũng có thể phết được năm sáu mươi chiếc bánh. Dựa theo cách bán lúc nãy, mua một cân này, hắn cũng kiếm được kha khá lợi nhuận.

 

“Được, ba mươi tám thì ba mươi tám đi. Cô nương, ngươi mang theo bao nhiêu tương?”

 

Lê Tường chỉ tay về phía hai cái sọt đang đặt bên phố đối diện kia rồi nói: “Tất cả đều đặt ở phía đó, phụ thân ta đang trông chừng. Ước chừng mười đến hai mươi cân, đều dùng bình gốm bảo quản cẩn mật.”

 

“Ta lấy trước ba cân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lý Đại Niên đã quyết chí, bởi vậy hành sự cũng dứt khoát bội phần, hắn trực tiếp đếm một trăm mười bốn đồng đưa cho Lê Tường.

 

Sau khi hai người định xong chỗ lấy hàng, Lê Tường mới mang theo phụ thân rời khỏi thư viện Bạch Hạc.

 

Kỳ thật vừa rồi, chuyện nàng nói với Lý Đại Niên kỳ thực chưa nói hết ý của ta.

 

Nàng nhận thấy trên phố này đã có bốn năm nhà chiếm giữ quá nửa thị trường hàng quà bánh. Nếu nàng tự tiện chen chân vào, rất có khả năng sẽ x.úc p.hạ.m không ít nhân sĩ.

 

Với tình cảnh của gia đình nàng, e rằng không chịu nổi chút phong ba nào.

 

Vì vậy, tuy không bán được hết hàng, nhưng có thể phát triển một khách quen lâu dài, trong lòng nàng vẫn thấy hân hoan khôn xiết.

 

Mà Lê Giang, người hiện đang gánh vác việc nhà, hiển nhiên còn vui vẻ hơn nàng một ít, dọc theo đường đi, không biết hắn đã vuốt ve túi tiền không biết bao lượt.

 

“Tương Nhi, chúng ta không bán bên ngoài thư viện, thế biết làm gì với số tương còn sót lại bây giờ?”

 

Lê Tường vừa dạo mắt quan sát những hàng quán mọc san sát ở các ngõ hẻm trong trấn, vừa đáp lời: “Phụ thân, người chớ lo lắng, thứ tương này có thể bảo quản đến hai, ba tháng lận. Dù bây giờ không bán hết, đợi thêm vài ngày nữa khi Lý đại thúc bán xong, con lại mang qua cho hắn là được. Dù sao cũng chẳng có gì đáng bận tâm.”

 

“Có thể giữ được lâu đến vậy sao…”

 

Nghe được lời nữ nhi, Lê Giang mới an tâm đôi phần. Hắn chỉ sợ để vài ngày tương sẽ ươn hỏng, phí đi nhiều như vậy, quả đỗi xót xa.

 

“Phụ thân, người hãy đến dưới gốc sung xanh kia nghỉ ngơi một lát, con sẽ dạo quanh phụ cận, xem thử có thể rao bán thêm chút tương nào chăng.”

 

Chủ yếu Lê Tường không muốn phụ thân nghe được những lời nàng giao thương cùng người ngoài, nên mới tìm cớ thoái thác.

 

---