Ngũ Thừa Phong dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Các phu nhân quan gia, thương nhân thường lên núi cầu phúc, cũng thường xuyên tới bái kiến người.”
“Bái kiến ư? Đến cả các phu nhân quan gia cũng phải tới bái kiến người? Thân phận của người cao quý lắm sao?”
“Ừm, người là độc muội duy nhất của Tiên vương còn sống đến giờ. Năm đó người còn được phong hào đó, chẳng qua ta đã quên mất rồi. Chỉ nhớ rõ sau khi người được gả tới An Lăng thì phu thê nhà người vẫn không có hài tử. Sau khi tiễn phu quân về nơi chín suối, người liền xuất gia quy y cửa Phật. Trải qua một thời gian rất dài, người đã trở thành trụ trì.”
Nghe hắn nói, Lê Tường bỗng có chút suy tư. Một vị trụ trì tìm đến nhà mình, lại vì món tào phớ. Nghĩ tới đây, trong tâm nàng đã có đôi phần phỏng đoán.
“Tứ ca, huynh quả thực hiểu rộng biết nhiều.”
Ngũ Thừa Phong có chút bối rối.
“Lần trước xuất ngoại áp tiêu, vừa hay nghỉ ngơi một đêm dưới chân núi Huyền Nữ, ta đã nghe những huynh đệ trong tiêu cục nói về chuyện này. Lại nói Tĩnh Từ sư thái kia nổi danh khắp thành, chúng ta nể mặt mà tới gặp một phen cũng không sao. Muội có muốn đi không? Mai ta có thể cùng muội lên núi.”
Lê Tường quay đầu lại, bình tĩnh nhìn hắn, đoạn bất chợt nở nụ cười rồi khẽ đẩy hắn một cái.
“Đi về ăn cơm trước đi, chuyện này ta còn phải thương nghị với gia đình đã.”
Hai người một lần nữa ngồi trở lại trên bàn, khách trên bàn đều chốc chốc lại đ.á.n.h giá hai người.
Dù da mặt Lê Tường có dày đến mấy, nhưng thấy những ánh mắt ấy, nàng cũng cảm thấy gò má nóng bừng. Cuối cùng nàng đành phải nói sang chuyện chính để phá tan bầu không khí kỳ lạ.
“Phụ thân, kẻ vừa tìm người là tâm phúc của trụ trì miếu Huyền Nữ. Người có việc cần thương nghị với người cũng chính là trụ trì miếu Huyền Nữ. Bởi vậy, con nghĩ, ngày mai con sẽ lên núi Huyền Nữ một chuyến.”
“Lên núi Huyền Nữ? Hơi xa xôi một chút, con nhất định phải đi sao? Người là một vị trụ trì, chẳng hay người tìm đến nhà ta làm gì? Chẳng lẽ muốn chúng ta vào miếu làm tào phớ?”
Lê Giang cảm thấy chuyện này không mấy khả thi, đường sá xa xôi như vậy, ai mà tới nổi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chắc hẳn không phải muốn chúng ta vào miếu làm tào phớ đâu.”
Khả năng cao hơn chính là muốn mua công thức tào phớ từ tay bọn họ, vì trong miếu đều dùng thức ăn thanh đạm.
Bọn họ vốn thường xuyên ăn rau dưa đạm bạc, nay được nếm một chén tào phớ trơn mềm, chắc chắn sẽ vô cùng yêu thích.
Nếu có người mang ý này, Lê Tường chắc chắn không cần suy nghĩ mà sẽ lập tức từ chối. Dẫu sao đi nữa, gia đình ta vừa mới ra mắt món tào phớ, còn phải mở rộng thực đơn, nàng sẽ không bán công thức trong khoảng thời gian này.
“Phụ thân, ngày mai con và nương cùng tới miếu Huyền Nữ đi. Chẳng phải nương đã nói muốn tới miếu Huyền Nữ kính lễ dâng hương ư? Vừa hay, con qua đó bàn chuyện còn nương đi dâng hương.”
Quan thị lập tức đồng thuận: “Phải, phải, phải, lẽ ra đã nên bái tạ từ lâu rồi.”
“Vậy để ta đi cùng hai người, ta không an lòng để hai người đơn độc mà đi.”
Nhưng Lê Giang vừa rời đi, cửa hàng của bọn họ cũng gần như ngưng kinh doanh rồi. Ngoại trừ Quan Thúy Nhi còn biết tính toán đôi chút, Đào Tử, Hạnh Tử tuyệt nhiên không thể ứng phó nổi.
“Dượng, hôm qua rất nhiều khách đã nói hôm nay bọn họ còn muốn đến nhà chúng ta mua tào phớ đó, nếu đóng cửa hàng… e rằng sẽ không ổn đâu?”
“Ai chà…”
Lê Giang thấu rõ việc kinh doanh của cửa hàng trọng yếu, song hiền thê, ái nữ của ta còn quan trọng hơn.
Chàng đang định cất lời bảo ngày mai hãy nghỉ ngơi một ngày, đã nghe thấy tứ oa bỗng nhiên cất tiếng nói: “Đại Giang thúc thúc, nếu không như vậy đi, ngày mai ta và sư phụ ta sẽ đưa thẩm thẩm và Tương nha đầu đi. Vốn dĩ chúng ta được giao nhiệm vụ bảo hộ sự an nguy của chư vị mà.”
“Chẳng phải các ngươi còn phải gác đêm ư?”
“Có sá gì? Tối đến, ta và sư phụ thay phiên chợp mắt một lát là được.”
---