Ngũ Thừa Phong khi ấy mới độ mười mấy xuân xanh, đã phải phiêu bạt khắp trời nam đất bắc, công việc của hắn lại mang theo hiểm nguy trùng trùng.
“Khó mà nói trước được. Chuyến này chúng ta tới Dụ Châu, một nửa sẽ đi đường thủy. Đường sá tuy chẳng quá xa xôi, nhưng thời tiết phương đó chẳng mấy tốt đẹp, lúc này đã bắt đầu có tuyết rơi rồi. E rằng khi chúng ta đến nơi, chẳng rõ tình hình sẽ chuyển biến ra sao. Nếu lúc trở về, tiết trời giá buốt làm sông đóng băng, vậy thì chẳng còn cách nào khác, đành phải chờ băng tan mới có thể quay về.”
Nếu sông đóng băng, e rằng phải chờ tới ba tháng mới có thể thông hành.
Cũng bởi lý do này mà Ngũ Thừa Phong cứ suy nghĩ mãi không yên từ ngày hôm qua cho đến giờ.
Cuối cùng Lê Tường cũng hiểu vì sao buổi sáng hắn lại lộ vẻ ủ dột đến thế. Mắt thấy chỉ còn hơn một tháng nữa là đến ngày tết đoàn viên, nhưng hắn lại phải theo sư phụ ra ngoài áp tiêu, còn chẳng rõ khi nào mới được hồi hương.
Dụ Châu vốn rất lạnh lẽo, nàng có nên chuẩn bị chút y phục ấm áp hay đồ dùng gì đó cho hắn mang theo chăng?
Nàng đang ngồi bên cạnh trầm ngâm về vấn đề này, Quan thị cũng chẳng hề quấy rầy, bà chỉ vén rèm xe lên tò mò quan sát khung cảnh bên ngoài.
Rõ ràng là ngồi xe ngựa thoải mái hơn hẳn xe la rất nhiều, những nhịp lắc lư nhẹ nhàng khẽ khiến người ta mơ màng muốn chìm vào giấc ngủ. Ngày hôm nay Lê Tường phải khởi sớm, lúc này nàng đã vô cùng buồn ngủ, bởi vậy cũng dứt khoát tựa đầu vào đầu gối nương mà chợp mắt một lát.
Cũng chẳng rõ đã qua bao lâu, chỉ biết nàng đã ngủ đến mức lưng đau eo mỏi, khó chịu khôn tả, thì đột nhiên cỗ xe ngựa dừng lại.
“Thừa Phong, đi đằng trước xem đã xảy ra chuyện gì.”
“Vâng!”
Xe ngựa khẽ rung lên một chút, Ngũ Thừa Phong liền nhảy xuống. Lê Tường xốc màn xe lên nhìn khắp nơi.
Lúc này nàng mới nhận ra con đường khá hẹp, chỉ vừa đủ cho hai chiếc xe ngựa chạy song song mà thôi. Hiện giờ phía trước đã bị tắc nghẽn, chỉ có thể thấy phần sau của chiếc xe ngựa đằng trước.
“Sư phụ, phía trước có một chiếc xe ngựa bị đứt càng xe, lúc này đang được sửa chữa, chắc phải đợi thêm chút nữa.”
“Sửa được là tốt rồi, chậm trễ một chút cũng không hề gì. Chẳng qua đây là xe ngựa của nhà ai vậy? Ta cảm thấy chung quanh tĩnh lặng quá đỗi, chẳng có lấy một tiếng oán thán.”
Tình huống này quả thực bất thường.
“Là xe ngựa của phủ Tri Châu đó, ai dám oán thán cơ chứ.”
Ngũ Thừa Phong đi đến bên cạnh xe ngựa, gọi Lê Tường một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lê nha đầu, phía trước đã tắc nghẽn rồi, có muốn xuống dưới hít thở khí trời hay không? Ngồi lâu như vậy chắc hẳn rất khó chịu.”
Lê Tường cũng đang có ý này, một chặng đường xóc nảy khiến xương cốt nàng như muốn rã rời hết cả rồi.
“Nương, người có muốn xuống xe không?”
Quan thị khẽ lắc đầu, bà lão vẫn ưa tĩnh dưỡng trong xe hơn là đi bộ.
“Ngươi cứ tự mình dạo bước đi, song chớ nên rời xa quá.”
Lê Tường khẽ gật đầu, đoạn vén rèm xe mà bước xuống.
E rằng nơi đây chẳng còn mấy xa núi Huyền Nữ, có lẽ đoàn người họ đã đến dưới chân núi rồi cũng nên. Trước mắt nàng là trùng điệp cây cối xanh tươi mơn mởn, cảnh vật nơi đây thanh tịnh tuyệt trần, tựa như chốn bồng lai.
Song, chẳng mấy chốc, khung cảnh thanh tịnh tuyệt mỹ ấy đã bị vỡ tan.
Cách đó vài cỗ xe ngựa, bỗng có tiếng ồn ào từ phía trước vọng lại, tiếng kinh hô, tiếng la khóc hỗn loạn cả một vùng.
Lê Tường vốn không muốn vướng vào chốn náo nhiệt, nhưng đúng lúc nàng toan quay về xe ngựa lại nghe người phía trước xôn xao rằng có một hài tử nhỏ bị nghẹn mứt, tình thế nguy kịch khôn lường.
Mạng người là đại sự, há có thể do dự!
“Tương nha đầu, ngươi muốn đi đâu vậy?”
“Ta đi xem sao!”
Lê Tường vội vén tà váy, lách mình qua những cỗ xe ngựa mà tiến lên phía trước. Lúc này, phía trước đã náo loạn thành một mớ, nàng đành phải chen vào giữa.
Cũng may các phu nhân, tiểu thư nơi đây vốn xem trọng thể diện, thấy nàng chen qua, ai nấy đều vội vã nhường đường.
“Kẻ nào mà chẳng biết lễ nghĩa thế kia?”
Ngũ Thừa Phong cũng vội vàng chen vào theo sau nàng.
---