Sau đó, nàng vội vàng giới thiệu từng món cho hai vị: “Đây là thịt tẩm bột chiên giòn, kia là cá hầm cay, đây là bánh cá chiên áp chảo, kia là sườn xào rau củ, còn đây là thịt xào thập cẩm……”
Đều là những món mà nàng vô cùng yêu thích!
Chỉ giới thiệu mấy câu thôi mà nước miếng nàng đã ứa ra, không thể ngừng lại được.
“Tài nghệ của tiểu muội cao siêu vô cùng đấy, phụ thân, đại ca, hai vị nếm thử xem.”
Nàng rất ân cần dùng đũa gắp một miếng sườn bỏ vào bát phụ thân.
Trước kia nàng chỉ biết mỗi món xương sườn hầm canh, nhưng từ khi được tiểu muội nấu cho ăn, nàng mới biết hóa ra xương sườn còn có thể xào rau củ, và biết bao nhiêu món ăn nàng chưa từng nghe tới nữa.
Quả thật là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.
“Phụ thân, ăn ngon không?”
Sắc mặt Kim lão gia đầy phức tạp gật gật đầu, sau đó hắn lại c.ắ.n thêm một miếng sườn nữa.
Nãy giờ nữ nhi nhà hắn không ngớt lời ca tụng tài nghệ của tiểu nha đầu Lê gia kia cực kỳ giỏi, hắn chỉ cho rằng cùng lắm cũng chỉ giỏi hơn đầu bếp bên ngoài một chút thôi, nào ngờ……
Quả thật là đại kinh hỉ!
Chẳng biết món sườn xào này được chế biến thế nào, chỉ thấy bên ngoài có một lớp tiêu mỏng tang, không mềm mại như xương sườn hầm canh hắn vẫn thường ăn, thế nhưng món sườn này lại thơm ngào ngạt đến kinh ngạc, thậm chí còn lấn át cả vị ngon của xương sườn hầm canh.
Trong mùi hương quyến rũ lòng người còn mang thêm một chút tê cay, đích thị là một món ăn cực kỳ thích hợp với những người háu ăn cay như hắn.
Khó trách nữ nhi vô cùng kén ăn lại liên tục nhắc tới tiểu muội kia. Đúng là tay nghề của tiểu nha đầu ấy quả không tầm thường. Với tài nghệ bậc này, chẳng bao lâu nữa tửu lầu của bọn họ cũng sẽ khẳng định được danh tiếng trong thành An Lăng.
Hắn nhìn nhi tử, lại thấy nhi tử cũng đang nhìn hắn, rõ ràng là hai phụ tử nhà bọn họ có cùng suy nghĩ với nhau.
Lê gia này nào có kém cỏi như bọn ta từng suy đoán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mau dùng bữa đi, để nguội sẽ mất hết mỹ vị.”
“Được được được.”
Hai phụ tử Kim gia tạm thời gạt hết mọi suy nghĩ lung tung rối loạn trong đầu mình sang một bên, bọn họ chuyên chú nếm thử đồ ăn trên bàn, mà càng ăn càng kinh ngạc vô ngần.
Thịt nạc có thể chiên lên như vậy mà tuyệt nhiên không hề khô ráp? Cá lát cũng có thể trơn mềm đến thế, quả thực là tan chảy nơi đầu lưỡi!
Vì sao Bình Châu lại không có một đầu bếp tài hoa đến thế!
Chẳng hiểu vì lẽ gì Kim lão gia lại có một loại suy nghĩ rằng cả nửa đời trước mình toàn sống lay lắt bằng rau cỏ.
Nhìn một bàn đồ ăn này xem, vừa thơm vừa cay, đích thị đây mới là thức ăn chứ! Thậm chí ăn xong vẫn còn dư vị kéo dài bất tận.
Giờ đây còn đang thưởng thức, chưa nghĩ đến ngày trở về mà lòng hắn đã thấy phiền muộn.
Tại sao Bình Châu lại không có một đầu bếp như vậy?
“Ợ……”
Kim lão gia khẽ ợ một tiếng, quyến luyến chẳng muốn rời, đành buông đôi đũa trên tay. Năm món thịnh soạn đầy ắp một bàn, thế mà hai phụ tử hắn đã chén sạch không còn sót lại chút gì.
Dù chưa no bụng, hắn cũng đành chịu đói, chẳng còn gì để dùng bữa nữa. May mắn thay, món cá hầm ớt có đủ loại phụ liệu điểm xuyết, nhìn qua không đến nỗi trống rỗng. Bằng không, lần này e rằng hắn đã mất mặt trước nhạc gia rồi.
Rất nhanh sau đó, chưởng quầy Miêu đã dẫn người lên dọn dẹp chén đũa.
Hắn đang cảm thấy vô cùng đáng tiếc. Ban nãy, hắn còn định mang những món ngon nhất của tửu lâu dâng lên cho hai vị.
Kết quả vừa lên lầu đã chạm mặt chủ nhân, được người cho biết hai vị khách trên lầu chính là nhạc gia của đối phương. Hiểu rõ thân phận, hắn nào dám có ý niệm riêng, chỉ đành thành thật dâng lên vài món thức ăn thông thường.
Nghe đồn Kim gia là phú thương bậc nhất Bình Châu, gia tài đồ sộ hơn cả Liễu gia rất nhiều.
---