“Ngày mai là có thể đến trấn Nam Linh rồi. Đêm nay chúng ta ngủ quanh đây một đêm, đợi đến trấn kia, ta sẽ bao trọn một khách điếm cho các ngươi nghỉ ngơi cho thỏa sức.”
Vị đầu lĩnh của đoàn người thuê họ là người Dụ Châu.
Quen thuộc địa hình nên hắn chuẩn bị vô cùng chu đáo. Hiện giờ toàn thân hắn đang được lớp áo choàng lông cáo dày cộp che kín mít thân hình, ngoài khuôn mặt có hơi ửng đỏ vì gió tuyết, toàn thân hắn vẫn không hề hấn gì.
Hắn nói ra lời này, khiến lòng chúng tiêu sư nhẹ nhõm đi không ít. Bọn họ lập tức tìm một chỗ trú chân thích hợp để qua đêm.
Dù đã quen với phong sương nơi dã ngoại, nhưng ở một vùng băng giá tuyết trắng phủ giăng như thế này, nhóm tiêu sư khó lòng chống chịu cái rét buốt thấu xương. Dù thể trạng cường tráng, áo bông phương nam của bọn họ cũng chẳng đủ sức chống chọi gió tuyết phương Bắc, khoác chồng nhiều lớp vẫn không tài nào giữ ấm.
Dường như chỉ có sư đồ Tiêu đầu Sài và Đại Lưu là vẫn ung dung tự tại, cử chỉ vẫn linh hoạt, sắc mặt tươi tỉnh, tinh thần phấn chấn, chẳng chút cứng nhắc nào.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa đội ngũ áp tiêu, vị cố chủ mới tiến lại tìm Tiêu đầu Sài.
"Không biết Ông chủ Vu tìm ta có chuyện gì?"
Ông chủ Vu nhìn chăm chú vào bộ y phục trên n.g.ự.c Tiêu đầu Sài, trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Không biết Tiêu đầu Sài có tiện cởi xiêm y ra để tại hạ chiêm ngưỡng một chút chăng?"
Y vừa thốt lên lời này, đám người Ngũ Thừa Phong và xa phu đang canh giữ bên ngoài lập tức kinh ngạc đến ngây người, cằm tưởng chừng rớt xuống đất.
Lời lẽ hổ lang là đây ư?
Tiêu đầu Sài cũng nhíu mày đầy nghi hoặc, nhưng rất nhanh, y đã hiểu ra điều Ông chủ Vu thực sự muốn tìm hiểu. Bởi vậy, y vén màn xe ra, gọi tiểu đồ đệ qua bên này.
"Đem kiện y phục mà ngươi đã chuẩn bị cho Ông chủ Vu xem một chút."
Chỉ nháy mắt, Ngũ Thừa Phong đã hiểu ý. Y lập tức chạy vào xe ngựa của sư phụ, lấy một tấm áo lót đưa tới. Kỳ lạ thay, chẳng rõ vì sao Ông chủ Vu lại phát giác được điều khác thường trên y phục của bọn họ.
"Ông chủ Vu, ngài nhìn xem, từ khi bắt đầu xuất phát, ta đều mặc thứ này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đây là...?"
Có chút giống áo bông, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
Ông chủ Vu cầm tấm áo lót trên tay, chỉ thấy nhẹ bẫng như tơ, không chút trọng lượng, nhưng đôi bàn tay buốt giá như băng của y vừa chạm vào kiện áo ấy đã dần cảm nhận được hơi ấm lan tỏa.
Thứ này...
"Ông chủ Vu, có vấn đề gì chăng?"
"Không có."
Ông chủ Vu không chút chần chừ, cởi bỏ áo ngoài, khoác lên mình kiện áo lót kia. Cơ hồ ngay khi vừa mặc vào, y đã cảm thấy chiếc áo này còn ấm hơn cả áo khoác mình đang mặc.
Ngoại trừ cánh tay không có áo che, còn hơi lạnh một chút, thì trước n.g.ự.c sau lưng đều cực kỳ ấm áp. Y thầm đ.á.n.h giá, cảm giác ấm áp này chẳng khác nào khoác hai tầng áo lông cáo, song trọng lượng lại nhẹ hơn gấp bội.
Và mặc vào một cái là không muốn cởi ra nữa.
"Tiêu đầu Sài, nếu tại hạ đoán không nhầm, bên trong kiện xiêm y này không phải là bông."
"Đương nhiên, hiệu quả giữ ấm của bông tuyệt đối không thể sánh bằng nó."
Đôi mắt Ông chủ Vu chợt bừng sáng rực rỡ.
"Không biết bên trong đây là thứ gì? Tiêu đầu Sài có thể bật mí cho ta một chút chăng? Nếu không, cứ bán cho ta chiếc áo ta đang mặc trên người đi?"
"Cái này ư? Là đồ đệ của ta thử nghiệm rất nhiều lần mới làm ra được, có bán hay không, còn phải hỏi ý của đồ đệ ta."
Tiêu đầu Sài vén màn xe lên, nói ý của Ông chủ Vu cho đệ tử mình nghe. Ngũ Thừa Phong do dự hồi lâu, dường như chẳng nỡ lìa bỏ vật tâm đắc của mình.
---