Đây là những bộ xiêm y độc nhất vô nhị tại toàn bộ Dụ Châu, chí ít cũng có thể bán với giá ba trăm ngân bối. Như vậy, chỉ cần bán đi hai bộ là đã hoàn vốn, lại còn có thể tăng thêm danh tiếng lẫy lừng cho tiệm của ta.
Khá lắm, khá lắm.
“Ba mươi ngân bối thì ba mươi vậy, Ngũ tiểu huynh đệ, chư vị đã một đường dài hộ tống ta đến Dụ Châu cũng vất vả. Chỉ cần kiểm tra thấy hàng không thành vấn đề, chúng ta liền tiền hàng rõ ràng.”
Thấy Vũ lão bản thần sắc sảng khoái đến thế, hai sư đồ Ngũ Thừa Phong tức thì sửng sốt.
Trời đất chứng giám, bọn họ vốn nghĩ món da lông quý hiếm này cùng lắm chỉ bán được ba ngân bối một cân, nào ngờ Vũ lão bản này gia tài sung túc, lại trực tiếp ra giá gấp mười lần.
Xét cho cùng, Ngũ Thừa Phong vẫn còn quá trẻ tuổi, bởi vậy tiêu đầu Sài vẫn là người phản ứng kịp thời hơn, sau đó hắn liền nói thay đồ đệ của mình.
“Vũ lão bản, hôm nay trời đã sắp tối, ngài muốn thử nghiệm hàng hóa cũng không tiện, chi bằng đợi đến ngày mai, tại khách điếm ở trấn trên, chúng ta hẵng giao dịch, Ngài thấy sao?”
“Không thành vấn đề.”
Chỉ cần việc giao dịch hàng hóa hoàn tất trước khi đến điểm đến là ổn.
Sau khi hai sư đồ nọ bàn bạc xong với Vũ lão bản, bọn họ liền trở về xe ngựa, thậm chí còn quên lấy tấm y phục lót trong trên người Vũ lão bản.
Ngũ Thừa Phong vỗ nhẹ khuôn mặt mình, đến giờ hắn vẫn chẳng dám tin vào cảnh tượng vừa rồi.
“Sư phụ, ta có phải đang nằm mơ không? Vũ lão bản kia thật sự muốn dùng ba mươi ngân bối mua một cân lông của chúng ta ư??”
“Vũ lão bản kinh doanh da lông trải khắp Dụ Châu, trong mắt hắn, mấy trăm ngân bối chỉ là con số nhỏ nhặt, hắn đã nói thì tất nhiên là lời thật.”
Tiêu đầu Sài khó lòng che giấu sự kích động trong lòng, tuy bản thân hắn đã có gia tài hơn một nghìn ngân bối, nhưng há chẳng phải ai cũng yêu thích bạc tiền?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàn tất giao dịch này cùng tiểu đồ đệ, ít nhất hắn cũng được chia hơn hai trăm, quả là một khoản lợi nhuận không nhỏ.
“Tiểu Ngũ ơi, sau khi hoàn thành vụ buôn bán này, ngươi có tính toán gì không?”
“Hả? Tính toán ư?”
Ngũ Thừa Phong không hiểu ý của sư phụ.
“Chính là mua nhà cửa, rồi cưới nương tử đó.”
Tiêu đầu Sài khoan thai tựa vào vách xe, khuyên nhủ: “Mấy trăm ngân bối tuy không phải khoản tiền nhỏ, nhưng nếu chi tiêu tằn tiện, chắc chắn đủ sống an nhàn cả đời ở chốn thôn quê. Còn nếu ở nơi đô hội? Ngươi có thể tậu một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, tìm một công việc lặt vặt, miễn cưỡng mà sống qua ngày. Làm việc tại tiêu cục đâu hề thoải mái, một nửa thời gian trong năm đều phải lấy trời làm màn, đất làm chiếu mà bôn ba bên ngoài. Ta nghĩ ngươi nên thành thật kiên định từ bỏ nghề này, cưới một nương tử rồi tìm công việc khác để mưu sinh thì hơn.”
Dẫu cho tạm thời chưa tìm được việc, tiểu đồ đệ vẫn còn nha đầu Lê gia làm chỗ dựa, có thể nương tựa vào tửu lầu của người ta. Đến lúc đó, dù tạm làm một chân chạy bàn cũng chẳng sao.
Nói tóm lại, bất luận đồ đệ hắn định làm gì, nhưng chắc chắn sẽ an toàn hơn nhiều so với việc đi áp tiêu.
Trước kia tiêu đầu Sài là muốn tìm một đồ đệ để mình truyền thụ võ nghệ, hắn cảm thấy Ngũ Thừa Phong thích hợp nên đã dẫn dắt đứa trẻ này theo. Nhưng càng sống chung lâu ngày, hắn càng thương xót đứa trẻ này.
Rõ ràng có phụ mẫu nhưng lại như trẻ mồ côi, một mình chịu khổ vất vả chắt chiu từng chút bạc tiền. Bao nhiêu năm qua, đứa trẻ này chưa hề dám phung phí dù chỉ một đồng.
Bản tính tiểu đồ đệ của hắn vừa thành thật, vừa nhân nghĩa lại vô cùng cung kính với vị sư phụ như hắn.
Tim hắn cũng không phải bằng sắt đá, một đứa trẻ tốt như vậy, xứng đáng để hắn bận lòng suy tính.
“Sư phụ đã không còn trẻ nữa, cùng lắm cũng chỉ có thể làm thêm năm năm rồi từ bỏ chức tiêu đầu này thôi. Mấy năm nay, ta cũng không biết mình đã phải chịu đựng bao nhiêu vết thương, đã có vài lần suýt mất mạng.”