Đến phòng bếp, Lê Tường liền chú ý tới đống đậu đỏ, đậu xanh, đậu cô ve đã ngâm hoàn chỉnh. Kế đó, nàng tiến đến tủ bát, múc một ít nguyên liệu như ngô, kê, hạt sen... rồi ngâm chúng vào nước.
Những loại đậu này vốn cứng rắn, rất khó mềm, cần ngâm trong khoảng thời gian thật dài, còn các loại như ngô, kê thì chỉ cần ngâm trong chốc lát là đủ.
Phải rồi, táo đỏ và long nhãn cũng cần được rửa sạch, rồi tách bỏ hột bên trong.
Chỉ một mình Lê Tường thoăn thoắt làm việc, căn bếp lặng như tờ chỉ còn tiếng nước chảy, tiếng nguyên liệu lách tách. Đầu tiên nàng bỏ đậu vào nồi đun trước, lại đun thêm một nồi đầy nước.
Trước khi nấu thứ cháo mồng tám tháng chạp này, nhất định phải thêm đủ nước một lần, tuyệt đối không thể vừa đun vừa bỏ thêm nước vào.
“Biểu muội? Hôm nay muội sao lại thức dậy sớm vậy?” Thấy trong phòng bếp có ánh sáng, Quan Thúy Nhi còn ngỡ hai tỷ muội Đào Tử dậy sớm, không ngờ lại là biểu muội. “Muội đang nấu cháo mồng tám tháng chạp ư?”
“Ừm ừm, hôm nay ta phải đến Cẩm Thực Đường, e là sẽ bận rộn suốt cả một ngày dài. Sẽ chẳng thể nấu cháo mồng tám tháng chạp cho mọi người. Ta thấy lòng không yên nếu người trong nhà không được thưởng thức món này, bởi vậy mới dậy sớm nấu trước cho tất thảy. Biểu tỷ, phiền tỷ giúp ta lấy hạt sen sang đây một chút, có thể thả vào nồi rồi.”
Lê Tường khuấy đều nồi, nấu chừng non nửa canh giờ, đám hạt đậu bên trong đã chín mềm. Giờ đây là lúc cần thêm ngô, hạt sen, táo đỏ... sau đó lại chậm rãi ninh thêm hai canh giờ nữa.
Đương nhiên, Lê Tường không thể đợi cho tới khi nấu xong cháo. Sau khi trút hết nguyên liệu vào nồi, nàng mới nhường lại bệ bếp cho biểu tỷ trông nom, rồi vội vã đi rửa mặt, thay xiêm y, tức khắc đến Cẩm Thực Đường.
Thoạt nhìn, nấu cháo mồng tám tháng chạp tưởng chừng đơn giản, tựa như chỉ cần ngâm rửa các loại nguyên liệu đã phân thành từng nhóm riêng, trút cả vào nồi, thêm nước hầm nhừ, rồi múc ra bát, rắc chút đường là đã thành món cháo mồng tám tháng chạp trứ danh. Thế nhưng, kỳ thực công đoạn chế biến lại chẳng dễ dàng như vậy.
Tỷ như công thức làm thịt hầm, chỉ cần thêm hay bớt một vị, dùng lượng nặng hay nhẹ, đều sẽ ảnh hưởng đến hương vị và mùi vị cuối cùng trong miệng.
Có thể nói, bản lĩnh của người đầu bếp được thể hiện rõ nét ở khâu này, cốt yếu là nắm chắc được tỷ lệ hòa hợp giữa các nguyên liệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này Lê Tường đến Cẩm Thực Đường chỉ dẫn theo một mình Yến Túc, dù sao hắn cũng đã làm học đồ ở đây hai ba tháng, hiển nhiên sẽ am hiểu phòng bếp của Cẩm Thực Đường hơn một người mới ghé qua dăm ba lần như nàng.
Hai người vừa đặt chân vào phòng bếp, đã nghe thấy một tiếng hừ lạnh.
À, là Ngô sư phụ, vị sư phụ thuở trước của Yến Túc. Tính tình y quả thực nhỏ mọn, lại xem thường nữ tử, thậm chí còn chẳng buồn nhìn mặt đồ đệ cũ của mình.
“Chào mọi người, buổi sáng tốt lành nha!”
Dẫu sao, Lê Tường cũng là tam chưởng quầy của Cẩm Thực Đường, ngoại trừ Ngô Quân, tất cả mọi người trong phòng bếp đều nể tình mà niềm nở chào hỏi nàng.
“Hôm qua ta dặn mọi người ngâm hạt đậu, không biết mọi người đã ngâm xong chưa?”
Một đầu bếp trong số họ vừa định đáp lời, Ngô Quân đã bất chợt cười lạnh.
“Cứ ngỡ ngươi có bao nhiêu bản lĩnh phi phàm, đủ sức biến món cháo mồng tám tháng chạp thành một món mới lạ, không ngờ vẫn phải ngâm hạt đậu như bao kẻ khác.”
Từ trước đến nay, Lê Tường chưa từng nể nang những kẻ tự phụ như y, ánh mắt nàng ánh lên vẻ khinh thường rõ rệt.
“Ta có rất nhiều món ăn đều phải thêm tương và bột tôm, chẳng lẽ khẩu vị các món ấy đều như một? Kẻ thiển cận không hiểu gì về ẩm thực!”
“Ngươi!”
Ngô Quân tức nghẹn họng, á khẩu không nói nên lời. Song, người trước mặt đây nào phải kẻ hèn mọn hắn dám buông lời lăng mạ, bởi vậy chỉ đành c.ắ.n răng nuốt hận.
---