Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 443



 

“Tần thúc, theo người, hiện giờ ta nên làm gì?”

 

“Này……”

 

Tần Lục ngừng một chút, Liễu Kiều lập tức trừng mắt nhìn hắn một cái.

 

“Việc này đây, đơn giản một chút chính là để ta qua chào hỏi hắn một lần, hắn nể mặt ta chắc sẽ không gây khó dễ cho ngươi nữa hoặc là chuyển sang gây khó dễ cho người trong nhà ngươi. Nhưng ta dám chắc hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy, ngược lại sẽ tìm cách khác để giải quyết tửu lầu nhà ngươi. Loại người có địa vị tiền tài như hắn, có thể dễ dàng dùng chút tiền bạc chặt đứt con đường cung ứng nguyên liệu của nhà ngươi. Cho nên ta khuyên ngươi, tạm thời cứ yên ổn kinh doanh ngoài ngoại thành đi, đừng vội vàng dính líu vào sự vụ của Cẩm Thực Đường trong nội thành.”

 

“Sẽ không, sẽ không, ta đi Cẩm Thực Đường chỉ vì giúp sức làm cháo mồng tám tháng chạp, làm xong ta chẳng còn can hệ gì nữa, nếu muốn tiếp tục, phải đợi sang năm……”

 

Trong lòng Lê Tường khẽ sầu muộn. Dẫu tay nghề của nàng xuất chúng, tài hoa đến mấy trong thời đại này, vẫn tồn tại những thứ nàng chẳng thể lay chuyển. Những nhà vương hầu, hoàng thân quốc thích, kể cả những cành nhánh xa xôi nhất, vẫn là những nhân vật mà phận tiểu dân như nàng không thể khinh suất đắc tội.

 

"Tần thúc, đa tạ người đã thuật lại những chuyện này. Cháu đã khắc ghi trong lòng."

 

"Thôi được rồi, để Thanh Chi đưa cháu hồi phủ. Ngày mai ta sẽ đích thân tới Đông Hoa lâu, cháu cứ an tâm."

 

"Dạ, dạ!"

 

Lê Tường ăn hết mấy miếng bánh đường trên đĩa, uống cạn chén trà, đoạn mới cáo biệt phu nhân rồi cùng Thanh Chi rời khỏi Tần trạch.

 

Cửa phủ vừa khuất bóng, Thanh Chi đã cảm nhận được một ánh mắt rình rập.

 

"Kẻ nào cả gan dám đi theo người!"

 

Thanh Chi nhặt một viên đá, vận nội lực b.ắ.n ra.

 

"Ái chà chà, mắt ta!"

 

Cổ Du ôm mắt kêu rên t.h.ả.m thiết, đau đớn không sao chịu nổi.

 

"Thanh Chi tỷ tỷ..."

 

"Không sao đâu, chúng ta mau đi thôi."

 

Thanh Chi kéo Lê Tường đi thẳng một mạch về tửu lâu, sau đó mới quay trở lại Tần trạch. Lúc này trời đã tối đen như mực, nếu Lê Tường còn chưa về, e rằng Lê Giang đã sốt ruột ra cửa tìm kiếm nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Con đã về rồi! Đã dùng bữa tối chưa? Có đói bụng không?"

 

"Đói bụng lắm ạ!"

 

Lê Tường cố xốc lại tinh thần, không để người nhà nhìn ra bất kỳ dấu vết u sầu nào.

 

"Biểu tỷ, con thèm món hoành thánh nhỏ tỷ gói lắm. Tỷ mau làm cho con một bát đi!"

 

"Được được được, ta đi làm ngay đây."

 

"Nhớ cho nhiều hành một chút nhé!"

 

"Biết rồi!"

 

Quan Thúy Nhi lập tức xoay người vào phòng bếp, Lạc Trạch cũng vội vã theo nàng đi. Nếu không tinh ý, quả thật khó mà phát giác ra sự hiện diện của hắn.

 

"Ơ, Lạc Trạch đã ghé qua đây từ bao giờ vậy?"

 

"Hắn ấy à? Bán hết hàng ở tiệm thịt hầm là qua đây ngay. Giờ hai đứa nó không được kề cận như hồi ở cửa hàng cũ nữa, muốn gặp mặt cũng phải đi một đoạn đường khá xa. Chẳng mấy khi hắn ghé qua được một lần, con đừng làm phiền chúng nó."

 

Quan thị kéo nữ nhi vào phòng mình, hai mẹ con thủ thỉ tâm sự.

 

"Hôm qua ta tới thăm cữu mẫu của con, chân nàng đã có cảm giác rồi. Lang trung nói cứ kiên trì uống t.h.u.ố.c và thường xuyên mát xa, chẳng bao lâu nữa nàng có thể đứng dậy được. Nghe nói mấy ngày nay đều nhờ Tiểu Lạc tận tâm chăm sóc chu đáo, hai vợ chồng cữu cữu rất vừa lòng với Tiểu Lạc. Cữu cữu của con còn đích thân nói, qua đợt hoạn nạn này, ông ấy sẽ tác hợp cho biểu tỷ con đính hôn cùng Tiểu Lạc."

 

"A? Nhanh như vậy ư? Đính hôn rồi sao?"

 

Lê Tường lập tức quên sạch chuyện vừa xảy ra trong ngày, tâm trí nàng đã hoàn toàn bị cuốn vào chuyện của biểu tỷ và Lạc Trạch.

 

"Vậy biểu tỷ cũng đã ưng thuận rồi sao?"

 

"Có gì mà không ưng thuận? Tiểu Lạc đã nói, kể cả khi hai đứa chúng nó thành thân, ngày sau vẫn sẽ ở chung với vợ chồng cữu cữu của con. Sinh con đẻ cái cũng sẽ lấy họ Quan."

 

Quan thị vô cùng ngưỡng mộ chuyện này. Tiểu Lạc là một hài tử ngoan ngoãn, lại thật lòng yêu mến Thúy Nhi, hai đứa chúng nó quả thực rất xứng đôi vừa lứa.

 

---