Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 447



 

Chẳng ngờ chốc lát sau, hắn còn tìm được những hình rùa, cá do chính tay hắn khắc lên mép thuyền thuở ấu thơ. Nhìn những dấu vết đó, những ký ức về thời thơ ấu trong tâm trí hắn cũng theo đó mà hiện rõ mồn một.

 

Chuyến này về quê quả thực là một điều thiện lành.

 

Sau nửa canh giờ, hai phụ tử đã neo thuyền ở trấn trên, đoạn thả Lạc Trạch xuống. Họ hẹn hắn ở lại nơi này một đêm, sáng sớm mai khi khởi hành sẽ qua đón hắn cùng trở về.

 

Lạc Trạch mang theo hành lý nặng nhẹ của mình, rất nhanh đã khuất dạng nơi bến đò.

 

Hiện giờ trên người hắn đang vận xiêm y mới, tóc chải gọn gàng, không chút cẩu thả. Trên mặt chẳng còn vẻ ngông nghênh ngày nào. Kẻ không quen biết căn bản khó lòng nhận ra hắn.

 

Ngay khi tới ngõ nhỏ vào nhà, mấy người hàng xóm không hề tỏ vẻ né tránh hay sợ hãi. Trái lại, bọn họ còn hiếu kỳ nhìn ngắm, dò hỏi rốt cuộc hắn là hài tử nhà ai.

 

Mấy vị đại thẩm còn buông lời trêu ghẹo, hỏi thăm hắn đã có phu nhân hay chưa. Tình cảnh bất ngờ đến vậy, quả thực khiến người ta thích thú.

 

Hắn đành phải thẳng thắn đáp lời rằng mình đã có hôn ước, lúc này những đại thẩm nhiệt tình ấy mới chịu ngừng trêu ghẹo.

 

Lạc Trạch trực tiếp đi tới trước cửa nhà mình, ghé mắt nhìn vào bên trong. Ngoài cửa có dấu vết quét dọn, sạch sẽ tinh tươm, không chút bụi nào bám ở bậu cửa. Hiển nhiên đám người Trúc Thất rất ngoan ngoãn nghe lời đã về đây ở rồi. Hắn hít sâu một hơi, đoạn đi lên gõ cửa.

 

Bên trong vẫn tĩnh lặng, không hề có tiếng đáp lại.

 

Hử? Chẳng lẽ bọn tiểu tử kia còn đang say giấc?

 

Lại lười biếng đến nhường này ư?

 

Lạc Trạch đang định cất tiếng gọi thì đột nhiên nghe thấy một thanh âm truyền đến từ phía sau.

 

“Ngươi tìm ai vậy?”

 

“Trúc Thất!”

 

Lạc Trạch quay đầu, trên mặt hiện rõ vẻ tinh quái, cười nói: “Ta đã trở lại!”

 

“Lão đại!!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trúc Thất kinh ngạc tới mức làm rơi cả cái bánh trên tay, hắn nhào lên ôm chầm lấy lão đại nhà mình thật chặt.

 

“Thật sự là ngươi! Ngươi thật sự đã trở lại rồi!!”

 

“Khụ khụ khụ... Buông lỏng chút đi, ta khó lòng thở nổi.”

 

Lạc Trạch kéo Trúc Thất ra, đoạn đẩy cửa bước vào sân. Sân được quét dọn rất sạch sẽ, mấy cây tùng trước kia hắn trồng cũng được chăm sóc chu đáo, cành lá xanh tốt, đầy sức sống.

 

“Đám người Nhị Sinh đâu?”

 

Trúc Thất ngừng tay, đoạn đặt những thứ đang cầm vào phòng bếp rồi mới đáp lời: “Nhị Sinh ra ngoài làm việc, lát nữa sẽ trở về.”

 

“Nha, các ngươi đã nghe lời khuyên của ta đi tìm việc làm rồi ư? Việc thiện lành, việc thiện lành.”

 

Lạc Trạch cười hì hì mở tay nải ra, đặt thịt hầm mang về lên bàn.

 

“A Thất, tới nếm thử xem. Đây chính là thịt hầm chỉ có trong thành mới có, ta đã đặc biệt mang về cho các ngươi nếm thử. Đúng rồi, đám người Nhị Sinh đi làm việc gì vậy? Làm ở đâu? Chúng ta cùng đi nhìn một cái? Đã lâu lắm rồi ta không thấy bọn họ, nhớ đến khôn nguôi.”

 

“Chẳng cần đâu... lát nữa Nhị Sinh sẽ tự trở về.”

 

Sắc mặt Trúc Thất khẽ biến sắc, kể cả khi hắn biết trong chốc lát nữa khi Nhị Sinh trở về, bọn họ sẽ không giấu được lão đại, nhưng hắn vẫn muốn giấu thêm chút nữa, để lão đại được vui vẻ đôi chút cũng là điều tốt.

 

“Lão đại, ngươi trở về rồi còn đi nữa không?”

 

“Ừm... Sáng sớm mai ta phải trở về thành, việc buôn bán trong cửa hàng bận rộn lắm, lại sắp ăn tết rồi. Đến lúc đó chắc chắn bận rộn vô cùng, dù có muốn cũng chẳng thể về thăm các ngươi được. Vừa lúc hôm nay chủ gia trở về cố hương, ta liền xin nghỉ, theo chân bọn họ cùng trở về nơi này. Nào, nếm thử đi, ngon tuyệt hảo!”

 

Bản thân hắn cả ngày ở cửa tiệm, bữa sáng bữa tối đều được dùng thịt hầm, nhưng ăn lâu như vậy, hắn vẫn không hề thấy ngán. Tin chắc tiểu tử Trúc Thất đây cũng sẽ vô cùng ưa thích.

 

Thấy đối phương rốt cuộc cũng chịu động đũa, Lạc Trạch cười hắc hắc, rồi thò tay vào lòng ngực, lấy ra một túi tiền.

 

“A Thất, ta làm việc bên trong một cửa hàng trong thành, một tháng có sáu trăm đồng bối.”

 

---