Chẳng mấy chốc, Quan lão đại đã chìm vào giấc ngủ sâu, dù sao thì hôm nay hắn cũng đã mệt lử rồi.
Bên này Quan gia một mảng yên tĩnh, bên kia Vương bà đang mang bát tự của Quan Thúy Nhi trở về trấn.
Vừa bước chân vào ngõ nhỏ, chưa kịp về đến nhà, bà đã nghe mấy người hàng xóm xì xào chuyện tiểu tử Lạc gia vừa từ trong thành trở về, trông hắn có vẻ làm ăn khấm khá. Bà lập tức quay đầu, hướng về phía Lạc gia.
Nói gì thì nói, hắn cũng là hài tử lớn lên bên cạnh nhà bà từ thuở bé, mẫu thân hắn lại còn thân thiết với bà.
Lúc trước đột nhiên không có tin tức gì thì thôi, nhưng giờ hắn đã về, bà nhất định phải ghé qua xem tình hình thế nào.
"Vương bà nương!"
Lạc Trạch trông thấy vị trưởng bối quen thuộc thì trong lòng tự nhiên lấy làm vui mừng khôn xiết, hắn vội vàng mời bà vào sân.
Sau khi hai người hàn huyên tâm sự về những ngày hắn ở trong thành, Vương bà lại không nhịn được mà nổi lên tật cũ.
"A Trạch à, tuổi ngươi cũng đã không còn nhỏ nữa. Giờ đây nhà ngươi chẳng còn thân quyến nào, bên người cũng nên có một giai nhân bầu bạn, thấu hiểu lòng người. Ngươi đã có cô nương nào vừa ý chưa? Để Vương bà đây giúp ngươi tác hợp?"
"Không cần đâu bà bà." Lạc Trạch cười cực kỳ vui vẻ: "Ta sắp đính hôn rồi."
"À? Sắp đính hôn rồi sao? Chẳng hay là cô nương nhà ai thế?"
Vương bà cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, nào ngờ khi bà nghe cái tên từ trong miệng hắn lại kinh ngạc tới mức suýt c.ắ.n phải lưỡi.
"Ngươi nói cô nương ấy tên là gì? Họ Quan tên Thúy Nhi ư?"
Ngay sau đó, bà lập tức lấy bát tự sinh thần của Quan Thúy Nhi từ trong túi mình, đặt lên bàn, vẻ mặt ngưng trọng.
"Chính là Quan Thúy Nhi ở thôn Song Khê này?"
Nụ cười trên mặt Lạc Trạch lập tức cứng đờ. Hắn hiểu rõ như lòng bàn tay về nghề mai mối của Vương bà. Nếu bát tự sinh thần của một nữ tử nằm trong tay bà ấy, vậy chỉ có một tình huống xảy ra, đó chính là người nhà đã đưa bát tự cho bà nhờ tìm đối tượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhạc phụ nhạc mẫu tương lai của hắn đều đang ở trong thành, hơn nữa hai người ấy đã ước hẹn xong xuôi chuyện đính hôn với hắn rồi, bọn họ không thể nào đưa bát tự này cho Vương bà được.
Vậy thì...
"Là đại phòng Quan gia đưa bát tự sinh thần cho ngài sao?"
"Đúng vậy, là tức phụ đại phòng Chu thị kia và bà bà cùng tới tìm ta, nhờ ta đưa bát tự của Quan Thúy Nhi cho Hồ lão gia. Gần đây Hồ lão gia đang muốn nạp thiếp, định mua vài tiểu nha đầu từ nông thôn về làm thiếp. Chẳng rõ làm sao họ hay tin, mà lại vội vã tìm đến ta."
Sắc mặt Lạc Trạch lập tức trở nên khó coi, hắn cầm bát tự của Thúy Nhi lên, liền thu vào tay áo.
"Bà bà..."
“Ta đã tỏ tường. Lá số bát tự này ta sẽ không báo tin cho Hồ lão gia bên đó. Tuy nhiên, ngươi hãy nói rõ chuyện của đại phòng Quan gia cho nhị phòng hay biết, tránh để đến khi bị bán mà vẫn còn ngu ngơ chẳng hay.”
Vương bà bà lại ngồi thêm chốc lát, nhận lấy một chén thịt hầm do Lạc Trạch tự tay múc cho, rồi mới từ biệt quay về nhà.
“Lão đại, đại phòng Quan gia kia quả là chẳng ra thể thống gì, vừa chối bay chối biến rằng hai nhà đã phân gia, mà lại cứ nhăm nhe đến hôn sự của tẩu tử.”
Trúc Thất oán hận khôn nguôi, chực muốn xắn tay áo lao tới đ.á.n.h kẻ kia một trận.
Lạc Trạch nhìn lá số bát tự của tức phụ tương lai, hắn giận tím mặt, song lại bật thành tiếng cười lạnh.
“Đi thôi, hôm nay chúng ta đi tìm chút tiêu khiển.”
Sáng nay, Quan lão đại kia dám coi nhẹ lời ta nói, vậy thì, chỉ có thể thân hành đến tận nhà, chậm rãi giảng giải cho hắn ta tỏ tường.
Lạc Trạch dẫn theo Trúc Thất và Nhị Sinh trực tiếp bao trọn một chiếc thuyền tới thôn Song Khê. Bởi vì ba người bọn họ y phục chỉnh tề, khí độ bất phàm, dung mạo lại thêm phần hiền hòa, dễ mến, bởi vậy, hầu hết thôn dân được bọn họ hỏi thăm đều vui vẻ chỉ dẫn tận tình.
Chẳng mấy chốc, ba người đã tìm được Quan gia tại một nơi khuất nẻo, vắng vẻ.
---