Dẫu miệng nàng nói vậy, thế nhưng chỉ cần tưởng tượng tới hình ảnh đại bá cùng nãi nãi nọ bị Lạc Trạch chọc cho tức đến bốc hỏa nhưng đành nén giận trong lòng, nàng ấy lại chẳng kìm được mà dâng lên một cỗ khoái ý khôn tả.
“A Trạch… Đa tạ ngươi.”
Lạc Trạch tiến lên một bước, cười hỏi: “Chỉ đa tạ suông thôi sao?”
Vốn dĩ hắn chỉ mong Thúy Nhi tặng mình một túi tiền hoặc vật nhỏ làm lễ tạ, nào ngờ, Thúy Nhi đứng đối diện lại đột ngột nhón chân, khẽ đặt lên má hắn một nụ hôn.
“Như vậy đã đủ chưa!”
Quan Thúy Nhi thẹn thùng đến mức đôi má ửng đỏ như ráng chiều, nàng hôn hắn một cái rồi vội vã len qua sân sau. Mãi đến nửa khắc sau, Lạc Trạch mới sực tỉnh hồn vía.
“Sao lại chỉ hôn nhẹ lên má ta như thế?”
Lê Tường: “……”
Trời đã tối đen như mực, nàng một mình vật lộn với sổ sách, lại còn phải miễn cưỡng nuốt trọn những lời ân ái này vào bụng. Thật là t.h.ả.m thương khôn tả!
Hai người bọn họ rời đi rồi, Lê Tường mới có thể tập trung tinh thần chép lại số liệu vào thẻ tre của mình. Vừa làm vừa ghi nhớ, nàng đã có thể ước chừng lợi nhuận ngày hôm nay.
Từ sau khi khai trương, tửu lầu làm ăn ngày càng phát đạt. Từ lúc khởi đầu doanh thu mỗi ngày được hai mươi ngân bối, nay đã lên đến chừng bốn mươi ngân bối.
Trừ đi mọi phí tổn khác, dẫu sao một ngày cũng thu về hơn hai mươi ngân bối tiền lãi ròng.
Sắp đến kỳ ăn tết, phân chia tài lợi, ngẫm lại nàng không khỏi kích động khôn nguôi.
Lê Tường thu dọn mọi thứ, thổi tắt đèn dầu, rốt cuộc cũng được nghỉ ngơi.
Thoáng chốc đã đến ngày hai mươi chín tháng chạp. Ngày mai là đêm giao thừa, dĩ nhiên phải kiểm kê, thanh toán mọi khoản thu chi trong tửu lầu.
Chủ nhân đã phân chia tiền lời, phần còn lại sẽ cấp phát cho những người bên dưới.
Hôm nay tửu lầu đóng cửa sớm, tiên sinh phòng thu chi cùng Lê Tường đồng loạt tính sổ. Sau khi tính tổng doanh thu, trừ đi chi tiêu và vốn ban đầu, Lê Tường nhanh chóng có được kết quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong hai tháng rưỡi từ khi khai trương, tổng cộng tửu lầu thu về lãi ròng là một ngàn sáu trăm năm mươi ngân bối.
Chín phần tiền lãi này chia đều cho nàng và đại ca, mỗi người được bảy trăm bốn mươi hai ngân bối và năm trăm đồng bối. Phần còn lại là một thành, chưởng quầy Miêu được chia một nửa trong số đó, tức là tám mươi hai ngân bối và năm trăm đồng bối.
Nàng tính đi tính lại ba lượt, kết quả đều y hệt.
Sau nửa canh giờ, phòng thu chi cũng cho ra kết quả, không sai lệch chút nào so với tính toán của Lê Tường.
Lê Trạch xác nhận không sai sót mảy may, mới đích thân mở rương, lấy ngân bối ra.
Hai huynh muội liền ôm theo số tiền ấy, khóa cất vào cẩn mật. Phần còn lại giao cho chưởng quầy Miêu cùng mọi người trong tửu lầu phân phối.
“Tiểu muội, ta thường vắng mặt ở tửu lâu, vậy nên việc phân phối thế nào, cứ giao cho muội định đoạt.”
Một túi ngân bối nặng trĩu được trao vào tay Lê Tường.
Lê Tường chia cho chưởng quầy Miêu đầu tiên, hắn được hơn tám mươi ngân bối. Chưởng quầy Miêu làm lụng hơn nửa đời người, mới tích cóp được vỏn vẹn hơn hai trăm ngân bối. Giờ đây, chỉ một lần được chia số tài sản hơn một phần ba tổng số tài sản tích góp bấy lâu, khiến hắn kích động đến nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc rống suốt cả nửa ngày trời.
Những người khác đứng cạnh, trong lòng không khỏi dâng lên sự hâm mộ khôn tả. Sau khi chưởng quầy Miêu nhận phần, ánh mắt bọn họ đều đầy mong chờ, nhất loạt hướng về Lê Tường, nóng lòng muốn biết phần chia của mình.
“Trước kia chúng ta đã giao ước phân phối theo lao động. Ta cho rằng, chư vị đầu bếp có công lao hiển hách nhất.”
Nếu không có những món ăn ngon từ phòng bếp, khách quen đâu thể đông đúc như vậy, việc buôn bán đâu thể thuận lợi đến nhường này.
Đám tiểu nhị đều không có dị nghị.
Lê Tường trực tiếp lấy ngân bối, chia cho Khương Mẫn, Đào Tử và những đầu bếp khác, mỗi người tám ngân bối.
“Đa tạ A Tường!”
“Đa tạ sư phụ!!”
Số còn lại, sáu người chạy bàn, tiên sinh phòng thu chi cùng đám tiểu nhị phòng bếp, mỗi người đều được bốn ngân bối.
---