Lần đầu tiên chứng kiến cả thế gian ngập tràn tuyết trắng, Ngũ Thừa Phong đã kinh ngạc khôn tả.
Hắn chưa từng hay biết thế gian này lại có một cảnh đẹp đến nhường ấy. Tuy đẹp là vậy, song lại ảnh hưởng rất lớn đến thị lực, khiến người đi đường cảm thấy vô cùng bất tiện.
Đi được một đoạn đường dài, hắn liền cảm nhận được sự vất vả khi bước trên con đường tuyết trắng mênh m.ô.n.g ấy, vừa lạnh vừa mệt mỏi, chẳng còn chút hứng thú nào với cảnh sắc này nữa.
Cứ như vậy, hắn cứ thế kể những điều mình biết, những người khác thì an tĩnh ngồi bên cạnh chăm chú lắng nghe.
Lê Tường đã dùng bữa xong. Than dưới nồi của nàng đã tắt, nàng cũng chẳng tiếp thêm nữa. Ngồi lắng nghe Ngũ Thừa Phong kể chuyện, nàng cứ thế vô thức uống thêm hai chén rượu gạo.
Mấy người họ trò chuyện với nhau, chẳng mấy chốc đã tới canh Tý.
Trên phố, người đi tuần vừa đ.á.n.h kẻng báo hiệu canh giờ, tiếng pháo trúc nổ đùng đùng liền lập tức nối nhau vang vọng.
Lê Trạch đứng dậy đi vào phòng kiểm tra thê tử. Thấy nàng bị tiếng pháo trúc làm cho bừng tỉnh, hắn liền ngồi lại an ủi đôi lời. Sau đó, hắn mới ôm pháo trúc ra ngoài cửa lớn châm.
Tiếng pháo trúc vang dội hồi lâu, khiến mấy người bọn họ đang có chút buồn ngủ đều trở nên tỉnh táo.
Hai tỷ muội Đào Tử và Quan Thúy Nhi cùng nhau dọn dẹp những thứ trên bàn. Lê Trạch và Ngũ Thừa Phong thì khiêng mấy chiếc bàn đã lau sạch sẽ trở về chính sảnh.
Lê Tường cũng muốn qua hỗ trợ, thế nhưng nàng đã có chút men say. Vừa đứng dậy cầm mấy chiếc chén đã không cẩn thận làm vỡ.
“Toái toái bình an, toái toái bình an! Sư phụ cứ an ổn ngồi đó đi, nơi này có ta và Hạnh Tử dọn dẹp rồi, sẽ xong rất nhanh thôi.”
“Được…” Lê Tường khẽ xoa xoa vầng trán, rồi đứng sang một bên dựa vào vách tường.
Ngũ Thừa Phong dọn xong bàn trở về, thấy nàng như vậy, liền vội vàng quay người vào phòng bếp, tìm Quan Thúy Nhi lấy một chén nước ấm.
“Tường nha đầu, uống chút nước ấm này đi, rồi rửa chân tay sạch sẽ mà nghỉ ngơi sớm.”
“Ta không sao đâu, chỉ là uống hơi nhiều một chút, đầu óc có phần choáng váng. Đứng hóng gió mát một chốc lát sẽ hết thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù nói vậy, Lê Tường vẫn nhận chén nước từ tay hắn, nể tình mà uống cạn hai ngụm.
“Được rồi, vậy ngươi cứ đứng ở đây đừng nhúc nhích, ta giúp bọn họ dọn dẹp sân.”
Trong sân tuy nhiều đồ đạc, nhưng người đông nên dọn dẹp rất nhanh. Chưa đầy nửa canh giờ, sân đã sạch sẽ trở lại, đá phiến bên dưới cũng được bọn họ múc nước cọ rửa hai lượt.
Hai tỷ muội Đào Tử đã rửa mặt đi ngủ, Lê Trạch cũng lập tức vào phòng dỗ dành thê tử sợ tiếng pháo của mình.
Cuối cùng trong sân chỉ còn lại Lê Tường và Ngũ Thừa Phong.
Đã nán lại đến lúc này, cơm đã dùng xong, tiền bạc đã trao tận tay chủ nhân, cũng tới lúc hắn phải rời đi.
“Hai ngươi mau đi ngủ đi, ta phải về tiêu cục.”
Lê Tường gật gật đầu, nàng tiễn hắn ra tới cửa sau. Quan Thúy Nhi thấy hắn sắp rời đi, nàng ấy cũng chẳng cần nán lại nơi đây, liền trực tiếp vào phòng đợi biểu muội.
“Tứ ca, trên đường tối lắm, huynh đi đường phải cẩn thận một chút.”
“Không sao đâu, ta có hỏa chiết, lại có đèn dầu, muội không cần lo lắng đâu. Ta đi đây, muội mau về ngủ đi.”
Ngũ Thừa Phong phất phất tay xoay người định rời đi, Lê Tường chợt nhớ mình còn chưa trả lại tiền cho hắn, nàng theo bản năng duỗi tay ra kéo một cái.
“Chờ chút!”
Người luyện võ có thói quen khi mặc quần áo sẽ buộc ống tay lại, làm như vậy trông rất nhanh nhẹn và dứt khoát, nhưng cũng vì thế mà Lê Tường chỉ tiện tay khẽ kéo một cái, nào ngờ chẳng nắm được ống tay áo lại vô tình nắm lấy tay hắn.
Ngũ Thừa Phong: !!!
Lê Tường vốn đang ngà ngà say, phút chốc bỗng tỉnh táo trở lại.
---