Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 479



 

Hiện giờ chư vị huynh đệ trong tiêu cục đã về nhà đón tết cả rồi, chờ khi các huynh ấy trở lại đây, cả thảy huynh đệ cùng tề tựu tại tửu lầu làm một bữa ra trò là đủ, hà tất phải bận tâm quà cáp thăm hỏi cho phiền phức.

 

Duy chỉ có hai nhà cần hắn thân chinh tới thăm hỏi là phủ sư phụ và Lê gia.

 

Hắn mang lễ vật tới nhà sư phụ trước. Ngày đầu tiên của năm mới, có rất nhiều người tới nhà sư phụ chúc tết.

 

Hắn đưa bọc hoa quả khô mừng năm mới cho sư nương rồi cáo từ rời đi, sau đó trực tiếp tới Lê gia.

 

Hôm nay tuy Lê Ký Tửu Lầu không buôn bán, nhưng cửa lớn nhà họ vẫn mở ra, trên bàn bày đầy hạt dưa, nhân hạt, bánh kẹo, trái cây đắt tiền, chỉ bày những thứ đó trên bàn ở sân sau.

 

Không ít người từ các cửa hàng phụ cận cũng toan sang đây chiếm chút lợi, như nhón vài hạt dưa, kẹo bánh vân vân…

 

Có Lê Giang trông coi, bọn họ không thể lấy được bao nhiêu, vả lại, ngày đầu năm mới ai nấy đều mong muốn vui vẻ hòa thuận, bởi vậy, người của Lê gia cũng chẳng bận tâm mấy chuyện ấy.

 

"Đại Giang thúc, chúc mừng năm mới! Tiểu chất đến chúc tết người đây."

 

Lê Giang nhìn người đến, thoạt đầu vui vẻ ra mặt, song trong lòng lại nghĩ, tiểu tử này tới chúc tết phủ ta, phần nhiều là vì muốn lấy lòng nữ nhi nhà ta. Bởi vậy, nét tươi cười trên dung nhan hắn lập tức tan biến dần.

 

"Tứ oa à, ngươi đến chúc tết thì cứ một thân một mình là được rồi, mang theo lễ vật làm chi?"

 

Nhìn tiểu tử kia xách trên tay nào bao lớn bao nhỏ, trông chẳng khác nào đến nhà nhạc phụ...

 

"Ngươi cứ vào hậu viện đi, mọi người đều đang ở trong đó cả."

 

Ngũ Thừa Phong gật đầu lia lịa, y mang theo lễ vật trên tay, xuyên qua chính sảnh mà tiến vào hậu viện. Vừa vén tấm mành lên, y đã nhìn thấy tên Lạc Trạch kia, tiểu tử ấy đang ngồi sát bên Quan Thúy Nhi, haizz, lại còn cực kỳ gần gũi. Hơn nữa, tiểu tử này còn tự tay bóc vỏ hạt dưa đút cho Quan Thúy Nhi nữa kìa!

 

Quan cữu cữu vẫn còn an tọa kề bên, sao tiểu tử ấy lại dám hành sự lộ liễu đến vậy?

 

Tình cảnh này rốt cuộc là sao đây chứ?!!

 

Ta chỉ đi có hai tháng rưỡi, sao khi trở về đã có cảm giác tiểu tử Lạc Trạch này đã lấy lòng được tất thảy mọi người trong Quan gia rồi? Đối phương quả thật quá đỗi thần kỳ!

 

"Tứ oa à? Lại đây mau, cứ ngồi đó đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Quan thị biết Ngũ Thừa Phong không có thân thích trong thành, trong lòng bà cũng đã dự đoán từ sớm là y sẽ ghé qua bên này.

 

Thế nhưng bà không ngờ y lại mang nhiều lễ vật đến thế. Dường như y hành sự hơi quá mức, khiến người ta có cảm tưởng như đã chính thức đặt định mối quan hệ rồi.

 

"Những thứ này là..."

 

Ngũ Thừa Phong thấy dường như bà đã hiểu lầm, y vội vàng giải thích: "Đây là một ít đặc sản ta đi Dụ Châu mang về. Chẳng mấy khi mới có dịp đi một chuyến nên đã mua sắm khá nhiều, cũng không phải cố tình mua lễ vật mang tới chúc tết đâu. Quan thẩm, ta nào dám khách khí đến thế, lẽ nào lại có chuyện đến nhà người chúc tết mà còn mua nhiều lễ vật nhường ấy?"

 

Vừa nghe lời này, Quan thị khẽ bật cười. Bà cũng không từ chối tấm lòng của y, vui vẻ cảm tạ rồi mang chúng vào phòng bếp.

 

"Cứ qua đó chơi đi, Tiểu Lạc và mọi người đều đang ở bên kia, ngươi cũng quen biết với họ cả mà."

 

Ngũ Thừa Phong lên tiếng đáp lời, y rất thoải mái an tọa bên cạnh Lạc Trạch. Lê Tường vẫn an tọa đối diện y như cũ, lúc này nàng đang lười biếng bóc hạt dưa mà thưởng thức.

 

Từng tia nắng ấm áp của mặt trời khẽ trượt qua kẽ lá, đậu trên thân hình nàng, vẽ nên một khung cảnh tuyệt mỹ mà bút mực khó lòng tả xiết.

 

Lạc Trạch thấy bộ dạng y buồn cười vô cùng, bèn ghé sát bên tai y, khẽ cười cợt một câu.

 

"Mau nuốt nước bọt của ngươi vào đi."

 

Ngũ Thừa Phong: "..."

 

Tên này quả thực muốn chịu đòn đây mà.

 

Y nhìn về phía Quan Thúy Nhi đang ngồi bên kia, khẽ hất cằm hỏi.

 

"Lạc Trạch, ngươi rốt cuộc đã làm những gì thế?"

 

"Ngươi hỏi ta và Thúy Nhi sao? Chúng ta sắp sửa đính hôn rồi."

 

Một câu nói nhẹ như không, lại ẩn chứa bao nhiêu ngọt ngào của đối phương vừa vang lên, song chẳng khác nào nhét vào miệng Ngũ Thừa Phong một trái chanh chua loét, chua đến muốn c.h.ế.t y.

 

---