Trượng phu của nàng vẫn chưa trở về, nàng chỉ có thể tự mình thu dọn trước.
Viên Viên cũng cặm cụi giúp nương của y nhặt mái ngói.
Thân thể hắn tràn đầy tinh lực, mỗi lần nhặt được một, hai mảnh gỗ, chạy tới chạy lui cũng giúp được nương không ít việc.
"Nương, có xe ngựa tới nhà chúng ta!"
Trân Nương đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên bên vệ đường có một chiếc xe ngựa vừa dừng lại.
Ngay sau đó, một nam nhân bụng phệ bước xuống xe, đi thẳng vào nhà bọn họ.
Nàng theo bản năng muốn ra cổng cài then cài cửa.
Sắc trời dần tối, trượng phu nhà nàng vẫn chưa trở về, nếu nàng dám cho một nam nhân xa lạ vào nhà, lỡ như có kẻ trông thấy, không biết thiên hạ sẽ đồn đại thành lời lẽ khó nghe gì.
"Ngươi tới tìm trượng phu nhà ta phải không? Chàng sẽ rất nhanh trở về, làm phiền ngươi chờ ở bên ngoài trong chốc lát."
Đại chưởng quầy đứng bên ngoài cổng cảm thấy phiền muộn, song nghĩ đến nhiệm vụ của mình, hắn vẫn cố gắng nhịn xuống.
Sau nửa canh giờ, cuối cùng hắn cũng chờ được Khương Mẫn trở về.
Hắn tinh tường nhận ra cả người Khương Mẫn tỏa ra mùi hương tê cay, loại hương vị này chỉ có người thường xuyên tiếp xúc gần gũi với nó mới có thể bám dính lâu đến vậy.
Hai mắt đại chưởng quầy chợt lóe sáng, hắn lập tức tiến lên chào đón.
"Khương huynh đệ, cuối cùng ngươi cũng trở về."
Vốn dĩ Khương Mẫn còn đang nghi hoặc không biết xe ngựa của ai lại dừng trước cửa nhà mình, nhưng giờ khắc này nhìn thấy người này tiến tới chào hỏi, hắn đã thấu hiểu mọi chuyện.
Hắn biết vị đại chưởng quầy Đông Hoa này, không cần nói cũng hiểu mục đích đối phương tới đây.
"Đại chưởng quầy, đã trễ thế này ngươi không về Đông Hoa dùng bữa tối ư? Nhà ta chẳng có gì đáng để tiếp đãi ngươi, mời ngươi trở về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kẻ này lại không có ý mời hắn bước qua ngưỡng cửa nhà mình ư?
Nghe lời Khương Mẫn nói, đại chưởng quầy rõ ràng có chút kinh ngạc, song hắn vẫn mặt dày theo đối phương đi vào trong.
"Khương huynh đệ cứ nói đùa, ta đã mở lời gì đâu? Ngươi cứ bình tâm nghe ta nói hết đã."
Hắn tự tìm cho mình một chiếc ghế dài rồi ngồi xuống, sau đó đặt một ít bánh mứt điểm tâm đã chuẩn bị sẵn lên bàn.
"Lại đây nào, tiểu hài tử này là Viên Viên phải không? Mau tới ăn bánh đi."
Viên Viên đang bám chặt lấy phụ thân mình, vừa nghe nói đến bánh, hắn lập tức nuốt nước miếng ừng ực.
Thế nhưng hắn không vội vàng chạy tới, mà cẩn thận liếc nhìn phụ mẫu một cái, thấy vẻ mặt bọn họ đều không chút thay đổi, hắn lập tức lắc đầu.
"Đa tạ bá bá, ta không ăn."
Đại chưởng quầy ngượng nghịu cười cười, hắn bỏ điểm tâm lại trên bàn, quyết định không kéo gần quan hệ nữa mà đi thẳng vào vấn đề chính.
"Khương huynh đệ, nếu ngươi đã biết ta là chưởng quầy Đông Hoa, ắt hẳn cũng rõ mục đích ta tới đây ngày hôm nay. Chúng ta là người quang minh lỗi lạc, không nói chuyện mờ ám. Ta nói thẳng luôn, chủ nhân của chúng ta muốn mời ngươi đến Đông Hoa làm đầu bếp, ý ngươi thế nào?"
Nói xong, dường như sợ đối phương sẽ lập tức từ chối, hắn lại tiếp lời bổ sung: "Đương nhiên, khoản bồi thường vi phạm khế ước giữa ngươi và Lê Ký Tửu Lầu sẽ do Đông Hoa chúng ta gánh vác toàn bộ, hơn nữa mỗi tháng sẽ ban cho ngươi tiền công là hai ngân bối."
Hai ngân bối tiền công có thể nói là gấp đôi khoản tiền lương hiện giờ của Khương Mẫn.
Phỏng chừng người phàm tục đã động lòng từ lâu rồi.
Nhưng Khương Mẫn lại không chút do dự mà lập tức cự tuyệt đại chưởng quầy.
Hiện tại hắn đang có tiền công một ngân bối, cuối năm còn được chia thêm lợi tức.
Chưa đầy hai tháng rưỡi đã nhận được tám lạng bạc tiền hoa hồng, cả năm chí ít cũng thu về bốn mươi lạng bạc. Phúc lợi này còn hậu hĩnh hơn bội phần cái giá Đông Hoa kia có thể đưa ra.
---