“Không chỉ riêng tiền công, chỉ cần ngươi bằng lòng về Đông Hoa, chúng ta sẽ tặng thêm cho ngươi hai trăm ngân bối nữa!”
Lời vừa dứt, đột nhiên bên cạnh thò ra một cây chổi lớn, thẳng tắp giáng xuống người hắn.
“Nói những lời bỉ ổi gì đó? Dám xúi giục đệ đệ ta làm loại chuyện nhục nhã, mất mặt như vậy! Dù tiền tài có chất cao như núi, chúng ta cũng chẳng thèm! Ngươi cút ngay cho ta!”
Yến Khoa cầm cây chổi lớn đuổi chưởng quầy Hà ra ngoài. Nàng quay đầu lại, thấy đệ đệ mình đang trầm tư suy nghĩ, liền lập tức cho hắn một trận chổi.
“A Túc, đệ cũng động tâm sao?”
“Làm sao có thể! Tỷ, đệ há lại là hạng người như vậy ư? Đệ chỉ đang suy tính, nếu chưởng quầy Hà này đã tới tìm đệ, liệu hắn có thể tới tìm những người khác trong tửu lầu hay không?”
“Dù hắn có tới tìm ai chăng nữa, đệ cũng không được động tâm. Chờ khi tới tửu lầu, hãy đem chuyện này kể lại cho sư phụ đệ nghe là được.”
Phản bội sư phụ, không chỉ bị người đời nguyền rủa, mà còn là hành động đê tiện đến mức khiến người ta muốn chặt đứt xương sống.
Cho dù Đông Hoa có ban phát nhiều tiền đến mấy đi nữa, cầm thứ tiền khiến lòng mình hổ thẹn như vậy, chi bằng không có còn hơn.
A Tường sư phụ đã tận tình dạy dỗ đệ đệ nấu ăn như vậy, làm sao có thể tìm được một vị sư phụ nào tốt hơn được nữa?
Nếu đệ đệ dám động tâm, không cần đợi người khác ra tay, chính nàng sẽ cho hắn một trận nên thân.
Yến Túc ngoan ngoãn gật đầu, quả quyết mình không hề có loại suy nghĩ đó. Chờ khi tới tửu lầu, hắn lập tức kể chuyện đại chưởng quầy Đông Hoa tửu lầu tới cửa nhà mình cho sư phụ nghe.
“Trùng hợp đến thế sao?”
Lê Tường đưa mắt nhìn về phía Khương Mẫn.
Vừa rồi, khi Khương Mẫn bước vào cũng đã kể cho nàng nghe chuyện tối qua đại chưởng quầy Đông Hoa tới nhà tìm hắn.
“Sư phụ, Đông Hoa đang muốn lôi kéo người từ phòng bếp của chúng ta, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đâu cần làm gì? Hắn nào có thể lôi kéo được ai.”
Trong lòng Lê Tường thầm hiểu rõ. Biểu tỷ tuyệt đối sẽ không rời đi, Đào Tử và Hạnh Tử càng không thể. Còn Yến Túc thì sao?
Tuy mới làm việc với hắn chưa lâu, nhưng hắn là một hài tử cực kỳ thành thật, từ khi bái sư tới nay, hắn một mực tôn kính với sư phụ là nàng. Chắc chắn hắn không thể nào phản bội sư phụ được.
Trong phòng bếp này, người duy nhất có khả năng bị lôi kéo đi chính là Khương Mẫn. Suy cho cùng, Đông Hoa vốn không thiếu tiền, bọn họ dư sức giải quyết mấy trăm ngân bối tiền bồi thường vi phạm hợp đồng.
Thế nhưng ngay hôm nay, hắn vừa tới đã kể cho nàng nghe chuyện đại chưởng quầy Đông Hoa tìm đến, hiển nhiên hắn cũng không có ý muốn rời đi.
Việc đó lại khiến trong lòng Lê Tường cảm thấy an ủi khôn nguôi. Bấy lâu nay, nàng luôn đối đãi tử tế với bọn họ, quả thật không hề uổng phí.
“Đông Hoa và Tần Lục Gia có ước định, sẽ không làm chuyện tổn hại người khác. Các ngươi cứ thẳng thừng từ chối là được, về sau không cần để ý tới bọn họ.”
Lê Tường khẽ thở dài một hơi, đoạn nàng bắt đầu mặc tạp dề chuẩn bị công việc.
Nói thật, trong lòng nàng vẫn có chút uất nghẹn không thôi.
Bản thân nàng chỉ là một đầu bếp tửu lầu nhỏ nhoi, trong nhà lại không có chỗ dựa, muốn đứng lên nói lý lẽ với người khác cũng chẳng nắm phần thắng trong tay.
Kẻ khác thì lại khác, bọn họ có thế lực ngầm, thích đào người thì đào, muốn chỉnh đốn ai thì chỉnh. Nếu không phải nàng quen biết Tần Lục Gia, e rằng lúc này tửu lầu đã gặp không ít phiền toái.
Muốn không bị kẻ khác ức h.i.ế.p nữa, hoặc là bản thân phải mạnh lên, hoặc là tìm cho mình một chỗ dựa vững chắc.
Lê Tường vốn muốn dựa vào chính mình, song ở thời đại này, e rằng có những điều không phải một thường dân như nàng có thể dễ dàng vượt qua.
Đây cũng là lý do ngày nào nàng cũng tỉ mỉ chế biến món ăn cho Tiểu Uẩn Nhi nhà Lý đại nhân.
Ngoại trừ một phần là thương cảm hài nhi, một phần khác chính là muốn kết giao thâm tình với Lý đại nhân phủ.
---