Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 50



 

“Nương, ngoại trừ số tiền này, trong nhà ta còn tiền khác nữa không?”

 

Quan thị đưa mắt nhìn trượng phu, cả hai đều tỏ vẻ có chút ngượng nghịu. Lê Tường bất chợt nảy sinh một dự cảm chẳng lành.

 

“Há chẳng phải đã cạn kiệt rồi sao…”

 

“Có chứ, có chứ!”

 

Quan thị quay người, lấy ra một túi tiền nhỏ từ dưới gối, lại mang thêm một ít nữa ra, vừa đúng năm mươi đồng bối.

 

Lê Tường đặt tất cả tiền vào cùng một chỗ. Vỏn vẹn bấy nhiêu mà lại là toàn bộ gia sản của nhà nàng. Với số tiền ít ỏi này, chỉ cần đi bốc t.h.u.ố.c vài lần là đã hết sạch rồi. Hơn nữa, nếu nàng nhớ không lầm, còn năm ngày nữa là đến hạn trả nợ cho các chủ nợ trong thôn.

 

Mỗi tháng hai lần, mỗi lần hai trăm đồng bối.

 

Hiện tại, trong nhà tuyệt nhiên không thể lấy ra được số tiền ấy.

 

Nàng có chút đau đầu. Hơn một trăm sáu mươi đồng bối này, nàng còn phải dùng để nhờ người đóng lồng hấp, lại phải mua nguyên liệu nấu ăn, ít nhất cũng phải tốn hơn quá nửa.

 

Nếu trong vòng năm ngày Lý đại thúc ở quán bánh ngô kia không tới mua tương mỡ cua, e rằng sẽ chẳng thể đúng hạn trả nợ cho những chủ nợ trong thôn.

 

Không được, chắc chắn phải có cách khác để giải quyết việc này, bằng không trong thôn sẽ lại lan truyền những lời đàm tiếu nhảm nhí, sợ rằng sẽ lọt đến tai nương. Để nương phải lo lắng suy nghĩ nhiều, sẽ chẳng tốt cho bệnh tình của người.

 

Lê Tường giao túi tiền vào tay phụ thân và nương, cố gắng dùng ngữ khí nhẹ nhàng nhất mà nói: “Phụ thân, người hãy đợi khi Kiều tứ thúc đi làm về nhà, nhờ hắn đóng cho năm chiếc lồng hấp, kích thước chỉ cần nhỏ hơn chút đỉnh so với cái nồi sắt của nhà ta là được.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lồng hấp được làm bằng tre trúc, nguyên vật liệu không đáng là bao, thứ cần bỏ tiền chính là tay nghề của người thợ, bởi vậy loại này cũng không quá đắt đỏ. Lê Giang thống khoái đồng ý, sau khi rửa mặt liền lập tức ra cửa.

 

Đợi khi phụ thân vừa đi, Lê Tường đã bắt đầu bận rộn sắc thuốc, đun nước, lại chuẩn bị lên men cho mẻ bột mới mua về. Xong xuôi những việc đó, nàng mới bắt đầu ninh cháo làm đồ ăn.

 

Quan thị rất muốn giúp nữ nhi làm mấy việc vặt vãnh kia, nhưng cả ngày hôm nay người đã đi một đoạn đường quá xa, tinh thần muốn giúp đỡ nhưng thân thể lại vô lực. Cuối cùng, bà chỉ có thể lên giường nằm từ sớm, lắng nghe tiếng nữ nhi bận rộn bên ngoài.

 

Lê Tường vốn là người chăm chỉ, nàng không hề e ngại sự mệt mỏi khi dốc hết sức mình vào công việc.

 

Cứ vội vã như vậy khoảng hai ngày, năm chiếc lồng hấp nàng nhờ đóng đã được hoàn thành và mang tới tận nhà. Nàng cũng đã dùng đá mài trong thôn để mài hết tiểu mạch thành bột mì, trong nhà còn mới chế được thêm mười cân tương gạch cua.

 

Có sẵn tương gạch cua, Lê Tường cũng đỡ được không ít công đoạn, bởi vậy không cần phải làm bánh bao gạch cua cầu kỳ nữa.

 

Phải biết rằng, làm bánh bao gạch cua cực kỳ công phu, còn phải đi mua da gà, mua bì heo về làm lớp nhân đông đặc, khiến cho khi hấp xong bánh bao, chỉ cần c.ắ.n một cái, lớp nhân bên trong sẽ biến thành nước súp nóng hổi tuôn trào ra ngoài. Loại bánh bao này rất được ưa chuộng ở thời hiện đại của nàng, nhưng lại không phù hợp với nhu cầu thiết thực của thị trường lúc bấy giờ.

 

Hiện tại, mọi người chỉ muốn ăn món gì no bụng, một miếng c.ắ.n xuống mà nước súp tuôn ra đầy khoang miệng chắc chắn sẽ chẳng được ai đón nhận.

 

Muốn làm cho phụ thân và nương an lòng, trước tiên Lê Tường chuẩn bị một ít bột mì, định bụng đêm nay sẽ hấp hai cái bánh bao để hai người nếm thử món mới.

 

Vừa lúc khối bột mua từ chuyến vào thành lần trước đã lên men hoàn hảo, chỉ cần lấy một phần nhỏ, hòa vào nước rồi thêm bột nhào thành bột bánh bao mới. Chẳng mấy chốc, chưa tới nửa canh giờ, khối bột trong chậu đã nở phồng gấp mấy lần.

 

Chứng kiến cảnh tượng này, phu thê Lê Giang lập tức trợn mắt há hốc miệng kinh ngạc.

 

Thế nhưng, chính màn này lại khiến bọn họ hoàn toàn tin tưởng những lời nữ nhi nói rằng nàng được lão thần tiên truyền dạy trù nghệ.

 

---