Tựa như khi nàng làm cá hầm ớt vậy, sau khi chế biến xong nhất định sẽ rải lên hành, tỏi, ớt cay rồi tưới dầu nóng. Kẻ đó chắc chắn có thể nhìn thấy được. Còn tinh bột, thứ này nàng làm rất nhiều, trong tửu lâu cũng được dùng khá nhanh chóng.
Từ trước tới nay, nàng chưa từng để ý đến lượng dùng thực tế mỗi ngày. Nếu có kẻ muốn lén lút lấy đi một ít, chắc hẳn không một ai phát giác.
Lê Tường không hề hoài nghi Yến Túc và những người như Đào Tử, biểu tỷ, Khương Mẫn lại càng không thể.
Yến Túc còn không thèm để ý tới đại chưởng quầy của Đông Hoa tới tận cửa dâng ưu đãi, chỉ là một Thực Vi Thiên, có đáng là bao đâu.
Nghĩ đi nghĩ lại, toàn bộ phòng bếp chỉ duy có tên tiểu nhị kia là khả nghi nhất.
“Tương nha đầu, ngươi nghĩ cái gì vậy, sao vẻ mặt nghiêm túc thế?”
“Thanh Chi tỷ tỷ, nếu ngươi phát hiện trong phủ mình có kẻ nội ứng, ngươi sẽ xử trí ra sao?”
Lê Tường trong lòng đột nhiên nảy ra suy nghĩ, liền bất chợt hỏi một câu.
Thanh Chi chớp chớp mắt, rồi trực tiếp làm dấu cắt cổ.
“……”
Thật quá đỗi hung tàn, tiểu nữ xin được cáo từ, cáo từ vậy.
Tiếc rằng thuở trước Lê Tường đã không mua thêm hai người lo liệu việc lặt vặt. Trong thời buổi nhiễu nhương này, chỉ kẻ đã giao khế ước bán thân vào tay chủ mới tạm xem là thành thật.
Trở lại tửu lầu, Lê Tường liền tiến thẳng vào phòng bếp. Bấy giờ Khương Mẫn rỗi việc, bèn chuyển sang nhóm lửa giúp mấy vị biểu tỷ.
Còn tên tiểu nhị kia đang nhóm lò cho Yến Túc. Nàng ghé mắt nhìn qua, thấy Yến Túc đang trổ tài nấu món canh cá mà nàng đã chỉ dạy hắn lần trước.
“Sư phụ, người xem canh cá ta vừa chế biến đây ra sao?”
Yến Túc đưa cho Lê Tường một chiếc muỗng, thỉnh nàng nếm thử. Món canh tuy đã khá rồi, song nàng vẫn cố tình bày ra bộ dạng bất mãn.
“A Túc, canh cá của ngươi quả thật quá loãng. Chẳng phải ta đã dặn dò ngươi sao, canh cá cần phải sánh đặc, cốt tủy của nó đều nằm ở bột năng. Ngươi đã pha quá ít bột năng với nước rồi.”
“Hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Yến Túc nhìn nồi canh cá sánh đặc đến độ có thể đặt chiếc xẻng lên mà chẳng hề chìm, trong lòng có chút hoang mang khó hiểu. Dù hương vị món canh cá của hắn chưa thể sánh bằng sư phụ, vẫn còn kém đôi phần, nhưng độ sánh đặc thì vẫn y hệt, cớ sao lại loãng được chứ?
Thế nhưng lời sư phụ đã phán ắt là đúng, hắn lập tức quay người, định đi lấy bột năng hòa nước để bỏ thêm vào.
“Thôi bỏ đi, khách nhân phía trước đang ngóng chờ. Lần sau ngươi chú ý hơn là được.”
Lê Tường thúc giục, Yến Túc vâng lời, liền bắt đầu múc canh cá ra. Đợi tiểu đồ đệ đi rồi, Lê Tường liếc mắt nhìn thoáng qua bình bột năng, thấy còn ước chừng nửa lạng. Xem xét xong, nàng lập tức rời khỏi phòng bếp.
Thanh Chi ở những phương diện khác tuy có phần chậm hiểu, nhưng đối với điều này nàng ấy lại cực kỳ mẫn tiệp.
“Thế nào rồi? Ngươi đã bắt được phản đồ trong phòng bếp chưa?”
“Vẫn chưa rõ. Phải đợi lát nữa, đến khi đóng cửa tửu lầu ta mới tiện bề quay lại xem xét.”
Thanh Chi kinh ngạc nhướng mày, tỏ vẻ khó hiểu.
“Vẫn phải đợi đến tận lúc đóng cửa sao? Cớ gì phải phiền phức đến thế? Chuyện này nào có khó khăn chi. Cứ lôi tên phản đồ đó ra treo lên, ta giúp ngươi tra hỏi, đảm bảo chưa đầy một chén trà nhỏ hắn đã khai ra hết thảy.”
Lê Tường: “...”
Nếu dám bắt người treo lên tra khảo, e rằng ngày mai nàng đã bị mời lên nha môn để xử lý rồi.
“Loại tình huống này xảy ra ở nhà ta, không hợp dùng biện pháp chốn giang hồ của các ngươi. Thôi được rồi, ta đưa ngươi đi làm món ngon.”
Lê Tường kéo Thanh Chi đi xem bảo bối mà nàng vừa mới phát hiện ra.
“Thứ khoai tây này mới xuất hiện không lâu, chắc chắn ngươi chưa từng nếm qua đâu.”
“Ta chưa từng nếm qua ư...”
Dường như phàm là những món kỳ lạ, hiếm có, Thanh Chi đều đã từng được nếm qua từ trong bếp của Lê Tường.
“Thứ này nên xử lý ra sao?”
“Đơn giản thôi, ngươi cứ đứng cạnh giúp ta chút việc vặt, cứ làm tuần tự theo thứ tự là xong ngay.”
---