Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 503



 

Lê Tường cúi đầu nhìn hắn ta một cái, nước mắt quả thực rơi lả chả, thế nhưng ai có thể đảm bảo hắn ta thật sự ăn năn hối lỗi?

 

“Nếu không báo quan, cũng chẳng sao, ngươi hãy mang trả lại ta những thứ trong bình này đi.”

 

“Này……”

 

Đều đã bị người ta ăn rồi, còn lấy về làm sao được?

 

Tên tiểu nhị kia vừa nghe có cơ hội để xoay chuyển, thanh âm đã vững vàng hơn nhiều.

 

“A Tường cô nương, chi bằng cô nương ra một cái giá, ta xin bồi thường là được chứ?”

 

“Chà! Nghe ngữ khí của ngươi, e là gia cảnh nhà ngươi cũng thuộc hàng phú quý chăng. Xem ra Thực Vi Thiên kia đã dùng tiền tài mua chuộc ngươi không ít. Ngươi phản bội, vắt kiệt công sức của Lê Ký, liệu nghĩ chỉ cần bán đứng ta để cầu vinh rồi nhả lại chút bổng lộc là có thể xong chuyện sao? Thằng nhóc Chương, thiên hạ nào có chuyện dễ dàng như thế!”

 

Lê Tường khẽ nói với Yến Túc vài câu, rồi ra hiệu Khương Mẫn trói chặt tên tiểu nhị đó lại.

 

“Ta chẳng màng gia cảnh hay nỗi niềm khó nói của ngươi là gì. Lê Ký chưa hề bạc đãi ngươi, thậm chí ta còn tự thấy đã đối đãi tử tế với tất thảy mọi người. Trước kia làm công nơi khác, nào có chuyện các ngươi ba bữa đều được ăn mặn, hay được chia hoa hồng của tửu lầu? Thế nhưng lòng lang dạ sói của ngươi lại quá tham lam, vĩnh viễn không biết đủ. Nếu lần này ta buông tha cho ngươi, sau này những tiểu nhị khác cũng bắt chước ngươi ăn cháo đá bát, chẳng bằng Lê Ký chúng ta hãy đóng cửa sớm cho rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đây có lẽ là lần đầu tiên từ trước tới nay, sắc mặt Lê Tường sa sầm đến thế, mà đây cũng là lần đầu tiên nàng ra tay xử lý một cách sắt đá, không hề nể nang bất kỳ kẻ nào.

 

Không bao lâu sau, quan sai của nha phủ đã đến. Trên tay tên tiểu nhị kia vẫn còn tinh bột vừa lấy từ trong vò, lại có vô số người tận mắt chứng kiến như vậy, hắn ta có ngụy biện ra sao cũng đều vô ích, liền bị quan sai áp giải đi ngay lập tức. Hiển nhiên là tên tiểu nhị kia nổi cơn bất mãn, không cam tâm, suốt dọc đường bị giải đi, hắn ta không ngừng thốt ra những lời lẽ tục tĩu khó nghe. Biết bao nhiêu lời lẽ bẩn thỉu, đê tiện được phát ra từ miệng hắn ta, chẳng còn chút dáng vẻ đáng thương yếu ớt như ban nãy nữa.

 

Những tiểu nhị khác của tửu lầu chứng kiến toàn bộ chuyện này, tất thảy đều đứng thẳng tắp, không dám lên tiếng.

 

Lê Tường kiểm tra xong xuôi, nàng quay lại phòng bếp. Sau khi nàng cẩn thận dọn dẹp, sắp xếp một lượt, xác định chỉ có tinh bột bị lấy cắp, không còn gì khác, nàng mới ra ngoài lệnh cho mọi người tản đi. Những tiểu nhị chạy bàn này nếu có ăn cháo đá bát cũng chẳng gây ra ảnh hưởng gì to tát, thời gian bọn họ ở trong phòng bếp chỉ đếm trên đầu ngón tay, đều chỉ là bưng đồ ăn lên rồi rời đi ngay. Thật ra nàng cũng không quá kiêng dè bọn họ.

 

Hiện giờ trong phòng bếp chỉ còn lại những người tâm phúc của nàng. Nhưng chỉ cần những kẻ bên ngoài chưa từ bỏ ý định, lòng tham của bọn chúng sẽ càng ngày càng mạnh mẽ. Khương Mẫn và Yến Túc có thể giữ vững lòng mình được bao lâu? Phòng bếp cần phải được chấn chỉnh lại quy củ một lần nữa.

 

Sau khi dùng xong bữa cơm chiều một cách vội vã, Lê Tường liền triệu tập tất cả những người trong phòng bếp lại họp, bao gồm cả phụ thân mẫu thân của nàng.

 

“Về sau này, tất cả những thứ trong phòng bếp, ta đều sẽ ghi chép vào thẻ tre. Nếu thiếu thứ gì thì báo lại cho ta, chờ ta xác nhận không có vấn đề gì mới tiến hành bổ sung hàng hóa. Phụ thân, nếu về sau không có lệnh của ta, người không được thêm bất cứ thứ gì vào phòng bếp.”

 

Lê Giang khẽ gật đầu, hắn không có ý kiến. Hắn đã không còn ý kiến gì, những người khác tất nhiên càng không dám dị nghị.

 

Vì thế, sau khi mọi người tản đi, Lê Tường lại bắt đầu soạn thảo thẻ tre ghi chép nguyên liệu cho phòng bếp. Chuyện này không ai có thể giúp nàng được, cùng lắm thì bọn họ chỉ có thể phụ giúp nàng di chuyển đồ đạc mà thôi. Trong nhà có rất ít người biết đọc biết viết. Biểu tỷ cũng chỉ học được vài chữ, giờ đây đã trở nên lười nhác.

 

---