“Chỉ tạm được thôi, vẫn còn kém xa tào phớ trên miếu Huyền Nữ một bậc.”
Liễu Kiều nghe vậy, buông nửa chén đang ăn dở xuống, lập tức quay đầu hỏi: “Chẳng hay nhà trượng phu của vị tỷ tỷ đây kinh doanh ngành nghề gì? Nghe lời tỷ tỷ nói, chắc hẳn ngày thường luôn được thưởng thức sơn hào hải vị, muội muội đây vô cùng ngưỡng mộ.”
“Liễu muội muội nói giỡn rồi, nhà ta chỉ kinh doanh vài tửu lầu cùng mấy cửa hàng trang sức cỏn con thôi. Há dám so sánh với Liễu gia hay Tần gia?”
Giang phu nhân trong lòng tự hiểu rõ vị thế của mình. Dù Liễu Kiều này chỉ nắm trong tay một nửa gia sản của Liễu gia, nàng vẫn là một vị phu nhân có gia sản bạc triệu.
Năm đó của hồi môn khi nàng xuất giá còn chẳng bằng một phần mười của đối phương. Huống hồ chi là nhà trượng phu của Liễu Kiều.
“Nếu đã biết không thể so bì thì đừng buông lời khoe mẽ. Thế nào? Hay ngươi cho rằng những người như chúng ta chẳng phân biệt được mùi vị món ngon hay sao? Trong khi mọi người đều khen ngợi món ăn, duy chỉ có mình ngươi nói không tốt, e rằng đầu lưỡi của ngươi có vấn đề chăng. Trên điền trang nhà chúng ta có một vị lão y, y thuật cao minh hiếm thấy, ngươi có muốn ta giới thiệu cho ngươi hay không?”
“Ha ha… Chẳng dám phiền Liễu muội muội, ta vẫn còn khỏe mạnh.”
Trên mặt Giang phu nhân nóng bừng, nàng bị nhiều ánh mắt nhìn vào như vậy liền cảm thấy có chút bẽ bàng.
Thật là lạ lùng, nàng chỉ đ.á.n.h giá món tào phớ một câu, chẳng rõ vì cớ gì Liễu Kiều kia lại nổi trận lôi đình đến vậy?
Chẳng lẽ nàng có giao tình với nha đầu Lê Tường? Đúng rồi, vừa nãy ở dưới lầu, Lê Tường kia đã đi lên đón nàng đầu tiên.
Ngay lúc nàng còn đang nghi hoặc, món ăn thứ hai đã được dọn lên bàn.
Trên chiếc đĩa màu xanh phỉ thúy tinh xảo, một món ăn màu vàng óng ả vừa dọn lên đã ngửi thấy hương sữa ngào ngạt.
Đây là món sữa bò khoai tây nghiền do Lê Tường chế biến: khoai tây đã được hấp chín thật nhuyễn, trộn chung với sữa bò và đường, sau đó đun thành món sữa bò khoai tây nghiền mịn.
“Đây là món gì? Màu sắc thật xinh đẹp!”
“Kìa? Mềm mại khôn xiết, chỉ cần cầm chiếc muỗng ấn nhẹ một cái, chẳng cần tốn chút sức lực nào đã múc được một thìa đầy. Còn mềm hơn các loại bánh ngọt ta vẫn thường dùng nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở phu nhân nếm một ngụm, âm thầm khẽ giãn đôi mày. Trong lòng nàng kinh ngạc khôn xiết.
Nàng đã nghe thím nói tay nghề của Lê Tường rất tốt, nhưng nào ngờ, tài nghệ của nàng lại xuất chúng đến thế.
Chẳng biết món này được làm từ nguyên liệu nào, vừa mềm vừa dẻo, lại mang theo vị sữa ngọt ngào, hương thơm vấn vương.
Thậm chí có thể thốt rằng cứ muốn lưu giữ mãi hương vị này trong khoang miệng, chẳng nỡ nuốt xuống cổ họng.
Liễu Kiều vốn là người vô cùng yêu thích đồ ngọt, hiện giờ nàng đang ăn say sưa. Say sưa đến nỗi chẳng màng đến phép tắc ăn phải chừa lại chút đỉnh trong đĩa, nàng đã quên bẵng đi, trực tiếp ăn sạch sành sanh cả rồi.
Thanh Chi: “……”
Phu nhân ăn thật ngon miệng, Thanh Chi cũng muốn nếm thử thêm!
“Lam Thư à, lần này ngươi đã chọn đúng nơi chốn rồi. Đồ ăn của nhà này rất hợp khẩu vị của ta.”
“Quả không tồi! Ta đã bắt đầu chờ mong những món kế tiếp rồi.”
Mấy vị phu nhân líu lo những lời ngợi khen, Sở phu nhân được dịp hưởng thụ. Ai ngờ Giang phu nhân lại lên tiếng.
“Thứ gì mà lại sệt sệt tựa bùn lầy, các ngươi chẳng cảm thấy dùng nó thật ghê tởm ư? Huống hồ còn là một món ăn có sắc vàng…”
Phàm là người ta, nếu không có ý niệm nào để so sánh thì chẳng mảy may thấy có điều gì bất ổn, nhưng một khi có kẻ lỡ khơi gợi điều chẳng lành, lập tức khiến người khác cũng suy tưởng theo. Thậm chí còn có hai vị phu nhân ghê tởm đến độ buốt ruột muốn phun sạch.
Đôi mày Sở phu nhân khẽ co rút, nàng chỉ hận không thể lập tức tống cổ kẻ ngu ngốc này xuống lầu.
Thế nhưng hiện giờ phủ đệ của nàng và kẻ kia đang có mối quan hệ hợp tác, chưa tiện trở mặt.