Dù sao, nếu người khác muốn biết tổ yến có phải từ tửu lâu của nàng ta hay không, chỉ cần qua đó mua một chén về nếm thử là rõ.
Chuyện này chẳng khác nào bà ta vừa tự vác đá ghè chân mình. Ban nãy còn khẳng định chắc nịch rằng tổ yến này là hàng thứ phẩm, ấy vậy mà một hồi quanh co, hóa ra tổ yến ấy lại thuộc về tửu lâu của mình.
Giờ đây, bà ta đ.â.m ra lúng túng, chẳng biết phải xử lý mọi chuyện sao cho ổn thỏa.
Những người có mặt ở đây phần lớn đều là kẻ khôn khéo, chỉ cần liếc mắt một cái đã đoán được ngọn ngành câu chuyện, ấy là ‘ân oán tình thù’ giữa hai nhà tửu lầu mà thôi.
Ngay cả Sở phu nhân cũng chẳng buồn bận tâm đến những chuyện lông gà vỏ tỏi này, nàng chỉ đứng xem chút náo nhiệt rồi quay gót rời đi.
Các vị phu nhân khác cũng thế, lần lượt cáo từ, phần lớn đều tỏ ý hài lòng về yến tiệc ngày hôm nay.
Chỉ riêng một mình Giang phu nhân, khi mới đến thì hăng hái ra mặt, cứ ngỡ sẽ tìm được bới bèo ra bọ một phen, nào ngờ chẳng những không tìm thấy lỗi lầm, lại còn rước một cục tức to tướng vào cổ họng mình.
Đã thế, còn bị người ta gài bẫy, dám quả quyết xanh rờn rằng tửu lâu nhà mình dùng hàng thứ phẩm. Ở lại thì mất mặt, ra đi thì chẳng cam lòng, song biết làm sao đây?
Giang phu nhân giận đến tím mặt, song bà ta vẫn kiêng dè Liễu Kiều đang ngồi ngay bên cạnh mình, ánh mắt như muốn xuyên thủng.
Bà ta biết hiện giờ không thể xả cơn giận này, đành chỉ oán hận trừng mắt nhìn Lê Tường rồi uất ức xoay người rời đi.
Lê Tường biết rõ lần này nàng đã triệt để đắc tội với Giang phu nhân, nhưng từ khi bọn họ đến tìm Tiểu Chương, dụ dỗ hắn ăn trộm đồ trong phòng bếp của mình, hai nhà đã sớm thành địch nhân, chẳng kém thêm một lần va chạm này.
“Tương nha đầu, vài ngày tới, các ngươi nên hết sức cẩn trọng, đừng để kẻ khác giở trò mà không kịp trở tay.”
“Ừm ừm… ta đã tường tận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thực Vi Thiên đã có thể bày mưu hãm hại bằng chuyện ăn trộm kia, Lê Tường cũng chẳng trông mong gì những kẻ đó có phẩm đức cao thượng.
Sau khi tiễn Liễu Kiều cùng Thanh Chi xuống lầu, nàng lập tức trở về phòng bếp.
Trước kia, sau khi đóng cửa tửu lầu, phần nguyên liệu nấu ăn còn dư sẽ được đặt hết lên bàn, cũng chẳng lo có kẻ động vào.
Song hôm nay lại khác, sau khi đóng cửa, Lê Tường trực tiếp khóa chặt tất cả những nguyên liệu nấu ăn có thể khóa được; thứ nào không khóa được, nàng sẽ bỏ vào lu, đè một cục đá lên trên. Đến tối, cửa phòng bếp cũng được triệt để khóa kín.
Phàm là người làm nghề ẩm thực, điều kiêng kỵ nhất chính là để kẻ khác nhúng tay vào nguyên liệu nấu ăn của mình.
Vạn nhất Thực Vi Thiên kia phái người lén lút can thiệp vào nguyên liệu trong phòng bếp, ví như thêm thắt tạp vật gì, e rằng sẽ gây ra đại họa.
Tất nhiên, thủ đoạn này vừa đê tiện, lại vừa hiểm độc nhất. Nhưng xét cho cùng, người nhà họ đều an tọa tại hậu viện, chỉ cần có chút động tĩnh khác lạ, ắt sẽ bị phát giác ngay.
Lê Tường phòng bị suốt hơn một tháng ròng, nhưng mọi sự trong tửu lầu vẫn an yên vô sự. Quán nàng còn nhận thêm vài tiệc yến do các vị phu nhân danh giá khác đặt.
Các vị phu nhân này khi xuất môn có kiệu xe đưa đón, nên chẳng màng nội thành hay ngoại thành. Chỉ cần món ngon vật lạ của tửu lầu các ngươi đủ sức mê hoặc, tất sẽ khiến họ lui tới thường xuyên.
Thậm chí, các nàng còn dắt theo phu quân đến dùng bữa, dặn dò rằng sau này những cuộc gặp gỡ bàn chuyện làm ăn buôn bán, cứ chọn Lê gia tửu lầu mà tề tựu.
Chỉ vỏn vẹn một tháng ngắn ngủi, thanh danh Lê Ký Tửu Lầu đã vang xa khắp kinh thành.
Dẫu thanh danh vang dội, Lê Tường lại chẳng chút lạc quan. Nhất là từ tháng trước, đại ca nàng rời đi, đến tận bây giờ vẫn chưa thấy hồi hương về An Lăng.
Những công việc như quản lý tửu lầu, chăm sóc tẩu tẩu, lại còn phải đề phòng kẻ ngoài có ý đồ bất chính, tất cả đều đè nặng lên đôi vai nàng. Ngày nối ngày, nàng cảm thấy vô cùng kiệt quệ, mỏi mệt.
---