Chưởng quầy Hà thầm thở dài một tiếng trong lòng rồi xoay người đi xuống lầu.
Không biết vì sao, hắn cứ có cảm giác lần này chủ nhân nhà mình sẽ chạm phải gai góc.
Tuy thoạt nhìn nha đầu Lê Ký kia không có chỗ dựa vững chắc, nhưng nàng lại có chút quen biết với Tần gia, lại còn nhờ được Tĩnh Từ sư thái cho nàng bức họa do tự tay nàng ấy vẽ, thậm chí còn phái cả tiểu ni cô xuống núi giúp sức. Suy đi nghĩ lại, sự tình này tuyệt chẳng đơn giản chút nào.
Hơn nữa vì sao đầu óc của nha đầu kia lại lanh lợi đến thế? Lê Trạch không có mặt ở tửu lầu, đáng lẽ một tiểu cô nương bình thường gặp phải tình huống kiểu này đã sớm hoảng loạn không biết xoay sở ra sao mới đúng?
Nhưng nàng chẳng hề nóng ruột, còn suy tính biện pháp làm các thực khách cam tâm tình nguyện thưởng thức đồ chay, lại còn khiến họ ăn uống hân hoan.
Chẳng đơn giản chút nào, thật sự chẳng đơn giản chút nào.
“Thời huynh, chuyện này nên liệu sao cho vẹn đây? Lê Ký kia chẳng mảy may suy suyển, vậy mà chúng ta đã tổn thất một khoản tiền rất lớn rồi.”
“Giang huynh ngươi gấp cái gì, bây giờ mới là ngày đầu tiên thôi. Lê Ký kia có thể ăn chay một ngày, song nào có thể ăn chay ngày ngày tháng tháng? Chúng ta cứ thong dong chờ xem, chẳng quá ba ngày, ắt hẳn chúng sẽ không thể chịu đựng nổi.”
Giang lão gia: “……”
Hắn và lão Thẩm bên cạnh liếc nhìn nhau một cái, đều thấy rõ sự do dự trong mắt đối phương.
Thật lòng mà nói, ngay từ đầu khi Đông Hoa đề xuất chuyện hợp tác đối phó Lê Ký, bọn họ đã chẳng hề tình nguyện.
Quả thật, hắn đã bỏ tiền ra mua chuộc tiểu nhị của Lê Ký, cũng đã thèm thuồng nhỏ dãi với món ăn của tửu lầu bên kia, nhưng hắn thật sự chẳng muốn đuổi tận g.i.ế.c tuyệt nhà người ta.
Cũng bởi sau này, những khách hàng lớn của bọn họ đều bị Lê Ký lôi kéo mất, hắn mới không nhịn được mà tham gia vào chuyện này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cắt đứt nguồn cung thịt cá của họ, chỉ hòng cho chúng một bài học đích đáng, nào ngờ, người ta chẳng bị làm sao hết, thậm chí không thèm hừ một tiếng, bản thân mình lại ném đi trăm nén ngân bối qua cửa sổ.
Trăm nén ngân bối kia! Đó chính là tiền lời mấy tháng của tửu lầu ngoại thành này. Nếu tổn tiền mà thấy hiệu quả, hắn đâu dám than vãn. Nhưng giờ đây, hừ!
Giang lão gia thở phì phò dẫn theo vị huynh đệ tâm giao của mình đi xuống lầu.
Hiện giờ hai người bọn họ đã trót leo thuyền, e khó lòng rút lui, chỉ đành nghe theo Thời gia trước mắt, từ từ theo dõi hiệu quả vài ngày sau.
Một đám người đang chờ xem bọn họ làm trò hề, trong khi đó, đại sảnh của Lê Ký Tửu Lầu đã chật kín khách khứa.
Chưa kể, trên mỗi bàn đều bày ba món thức ăn chay. Đến lúc gần đóng cửa, toàn bộ giải ba của tửu lầu đã được trao hết, giải nhì chỉ còn sót lại một phần.
Nhiều thực khách vẫn chưa cam lòng, sau khi dùng xong món ăn trên bàn lại muốn gọi thêm một hai món nữa, cốt là để xem mình có may mắn trúng thưởng chăng. Dẫu chẳng trúng thưởng, gói mang về nhà cũng nào có tổn hại gì.
Lê Tường ở hậu viện nhìn các món ăn đã được đẩy lên đủ số lượng rồi, nàng bèn cầm bút viết một chữ “Vận” lên nồi canh đậu hũ xào sắp được mang lên bàn. Vị khách gọi món này là một khách quen, nàng thi thoảng lên đại sảnh kiểm tra, thường xuyên trông thấy hắn.
Chỉ còn lại thẻ bài cuối cùng, nàng cũng không cần suy tính quá nhiều, cứ trực tiếp trao cho một vị khách quen, tránh việc kẻ trúng thưởng đều là khách mới, lại khiến khách cũ nguội lạnh tấm lòng.
Món ăn được A Bố bưng lên, vị khách nhân kia cũng chẳng bận tâm món ăn của mình có trúng thưởng hay chăng.
Rõ ràng, người ta chỉ thuần túy đến tửu lầu quen thuộc dùng bữa mà thôi.
Hắn chọn một đĩa ớt cay xào thịt, hai món chay và một nồi canh.
---