"Nàng ấy ư... quả có chút thông minh, miệng lưỡi lại sắc bén vô cùng."
Giang phu nhân chợt nhớ lại cảnh mình bị nàng làm bẽ mặt hôm nọ, trong lòng liền dâng lên một cỗ lửa giận ngút trời.
Thế nhưng nhớ tới tin tức mình nhận được hôm tụ hội, nàng cảm thấy vẫn nên nhắc nhở lão gia nhà mình một chút.
"Lão gia, hôm nay ta và Lâm phu nhân cùng đi thăm Từ phu nhân. Người cũng biết biểu tỷ của Từ phu nhân kia chính là phu nhân của Lý tri châu.
Khi chúng ta nói chuyện phiếm cũng nói tới chuyện của nàng, cái chuyện Lý phu nhân đến miếu Huyền Nữ, đi ngang đường nữ nhi nghẹn miếng mứt ở cổ họng đó, nghe nói nữ nhi nhà nàng được một nha đầu họ Lê cứu.
Sau này khi trở về, nữ nhi của Lý đại nhân lại không chịu ăn thứ gì, cũng vẫn là nha đầu họ Lê kia làm thức ăn được tiểu nha đầu yêu thích.
Đến bây giờ, nha đầu họ Lê nọ vẫn cần mẫn làm cơm cho nữ nhi nhà Lý đại nhân. Nha đầu họ Lê, lại biết nấu cơm, ta nghĩ mãi vẫn thấy người này chính là Lê Tường kia."
"A??" Mắt Giang lão gia trợn trừng, kinh ngạc vô cùng.
Lúc này, Thời lão gia của Đông Hoa cũng chẳng khá khẩm hơn Giang lão gia là bao.
Hôm nay đã là ngày thứ hai, nhưng Lê Ký Tửu Lầu kia vẫn như cũ không suy suyển chút nào, thậm chí khách nhân còn đông đúc hơn thuở ban đầu.
Hơn nữa, bọn họ còn nghĩ ra cách mướn người đi mua được thịt! Chuyện này khiến hắn vô cùng khó chịu, cứ có cảm giác hành động cắt đứt nguồn cung thịt cá của Lê Ký chỉ như trò đùa, một nỗ lực vô vọng không hơn không kém.
Thế nhưng hắn không thể làm quá mức, kể cả hắn có một muội muội quyền quý cao sang, hắn cũng không dám đứng ra tuyên bố ta muốn chặt đứt nguồn cung thịt cá của cả thành An Lăng, không cho người dân An Lăng này ăn thịt.
Đến lúc đó làm lớn chuyện này lên, có khi muội muội cũng không bảo vệ được hắn.
Vậy nên hắn phải nhìn Lê Ký kia tung hoành trước mắt mình mà không có cách nào xử lý bọn họ ư?
Lại nói, hoạt động đồ ăn chay của bọn họ chỉ kéo dài hai ngày, ngày mai chắc chắn Lê Ký Tửu Lầu kia khó lòng chống đỡ thêm?
Ngày mai hắn phải sai người tới Lê Ký gọi thật nhiều món mặn, xem nàng ứng phó ra sao!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời lão gia cứ trằn trọc suy tư về chuyện này, mãi đến khi hừng đông, hắn mới chợp mắt được đôi chút.
Chờ sau khi hắn thật khó nhọc mới lết ra khỏi chăn ấm, lê bước tới tửu lầu, vừa vào cửa hắn đã nhìn thấy vẻ mặt bối rối, hớt hải của lão Lục, trong lòng hắn thầm hô hỏng bét rồi. Quả nhiên lão Lục liền hớt hải báo tin cho hắn.
"Chủ nhân! Lê Ký kia lại tung ra chiêu thức mới!"
"Cái gì?!"
Cả hai vội vã lên lầu, khép chặt cửa phòng mà bàn luận.
“Lê Ký Tửu Lầu kia còn có thể bày ra thứ gì nữa đây?!”
Chưởng quầy Hà cứng nét mặt, đặt hộp thức ăn trong tay xuống trước mặt chủ nhân.
“Chính là món này. Lê Ký mới cho ra một món ăn mới, lượng thức ăn phong phú mà giá cả lại phải chăng, mua một phần còn được tặng kèm hai món chay. Bởi vậy, không còn thấy ai đến Lê Ký Tửu Lầu mà gọi thịt hay cá nữa.”
Thời lão gia: “……”
Người nhanh chóng mở nắp hộp thức ăn, một mùi hương tỏi thơm lừng mê hoặc tức thì xộc vào khoang mũi, khiến người khó lòng kiềm chế mà nuốt nước bọt. Trời đất chứng giám, món mà người ưa thích nhất lại chính là tỏi.
“Đây là thứ quỷ quái gì thế này? Vì sao ta chưa từng thấy bao giờ?”
“Thứ này tên là tôm hùm đất, ở chốn thôn dã, loài này nhiều vô kể, song lại ít kẻ nào dùng làm thức ăn. Thứ này rất khó làm sạch, nếu dùng nhiều còn có thể gây tiêu chảy. Chẳng qua không rõ Lê Ký Tửu Lầu đã xử lý như thế nào, chỉ biết chúng nó được làm sạch vô cùng kỹ lưỡng, khi nếm vào chẳng hề vương chút mùi tanh bùn đất nào.”
“Ngươi đã nếm thử rồi ư?”
Chưởng quầy Hà: “……”
Chưởng quầy Hà không biết nên làm sao, chỉ đành cười ngượng ngùng, đoạn vội vã chuyển sang chuyện khác.
“Chủ nhân, người nếm thử đi chứ?”
---