“Nói tóm lại, ngươi cứ đi chuẩn bị vài món đồ chơi tinh xảo mà các phu nhân tiểu thư thích là được.”
“Vài món đồ chơi nho nhỏ……”
Trong khoảnh khắc chưởng quầy Hà đã nghĩ tới những món trang sức, xiêm y gã từng mua cho nhị phu nhân, tam phu nhân.
Song, nói đi thì cũng phải nói lại, hiện giờ lão gia vẫn còn ung dung thong thả nghĩ ngợi đến những chuyện này, ắt hẳn chuyện đằng sau cũng chẳng quá nghiêm trọng.
Nghĩ đến đây, gã cũng cảm thấy an lòng phần nào.
Thời lão gia một bên đang tính toán cách thức hòa giải, thì Lê gia bên này lại chẳng mảy may bận tâm đến phản ứng của họ.
Khi ấy, trời đã ngả về tây, sắp sửa hoàng hôn. Lê Tường đang ở phòng bếp chuẩn bị bữa cơm tối cho đại tẩu cùng mọi người.
Kim Thư vừa xuống dưới bẩm báo, Liên biểu tỷ khẩu vị không kỵ ngọt, chua hay cay, chỉ duy nhất không dùng được rau thơm, còn lại đều có thể dùng.
Huống chi, có rất nhiều món không cần bỏ thêm rau thơm. Kể cả khi có, chỉ cần bỏ bớt chút rau thơm cũng chẳng hề hấn gì.
Vả chăng, với những người không ăn được rau thơm, mùi vị đặc trưng ấy quả thật khiến người ta khó ngửi.
“Sư phụ, bún thịt hấp đã xong rồi, con mang lên trên nhé?”
Lê Tường liếc mắt nhìn qua, khẽ gật đầu đáp: “Chờ chút nữa đi, ta nấu xong món này rồi cùng mang lên luôn thể. Món xào này rất nhanh là xong rồi.”
“Sư phụ, người muốn gói hoành thánh cá ư?”
Đào Tử vô cùng nghi hoặc nhìn non nửa chậu cá nghiền nhuyễn kia.
“Không phải, ta đang định làm bánh cá. Hiện giờ, với các ngươi, cách làm món này quá phức tạp, không cần phải học đâu. Cứ học thật tốt những món các ngươi đang cầm trên tay là được rồi.”
Lê Tường nêm nếm gia vị vào hơn phân nửa chén nhân thịt, trộn đều đến nỗi khó lòng phân biệt được đâu là thịt heo, đâu là thịt cá, rồi đưa chúng trở lại vào chậu, lại phết bên ngoài một lớp lòng đỏ trứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Làm như vậy, sau khi hấp chín, bên ngoài bánh cá sẽ có một tầng màu vàng đáng yêu, trông thật là đẹp mắt.
Hấp chừng mười lăm phút, đợi nguội rồi trực tiếp thái thành từng miếng nhỏ vừa đầu ngón tay.
Lúc này món bánh cá cũng hoàn thành được phân nửa quy trình rồi. Gắp lên không còn lo bị vỡ nữa, nhìn khá là mềm mại, đàn hồi.
Thế nhưng mùi vị của nó vẫn chưa thật sự dậy hương, chỉ thoảng mùi cá thịt và hương gia vị.
Lê Tường lấy một ít hoa cúc cùng rong biển sợi khô, cho xuống ngâm nước nóng đợi chúng nở bung.
Nàng trực tiếp rải chúng vào đáy khay, sau đó xếp từng miếng bánh cá lên trên, lại rưới thêm một lớp canh gà, cuối cùng là cho lên bếp, một lần nữa hấp thêm độ chừng một chén trà (thời gian).
Khi nắp được mở ra, hương vị thịt cá đã được trộn lẫn với hương hoa cúc, vừa ngửi, vị giác như được đ.á.n.h thức, khơi gợi cơn thèm thuồng.
“Thôi được, ta sẽ mang thức ăn lên. Đào Tử, các ngươi cứ xào thêm ba món nóng rồi bưng lên là được.”
Hôm nay trong nhà có khách quý, dù sắp hết giờ đóng cửa cũng cần nhanh chóng hoàn thành món ăn cho khách quý trước rồi mới lo đến bữa ăn của mình.
Lê Tường bưng ba món thức ăn, trong đó có hai món hấp, một bát canh lên lầu ba trước.
Lúc này hai biểu tỷ muội Kim Vân Châu và Liên Nghi Lan đã trao đổi gần xong những gì cần nói rồi, trên bàn cũng được hai người bọn họ dọn dẹp sạch sẽ.
Thấy Lê Tường mang thức ăn lên lại muốn đi xuống ngay, Kim Vân Châu lập tức giữ nàng lại, mong nàng ở lại cùng tiếp khách với mình.
“A Tường muội muội, ngồi xuống cùng nhau dùng bữa đi. Muội nhìn xem nhiều món ngon như vậy, ta lại không biết một món nào, muội ở lại giới thiệu cho chúng ta một chút đi.”
Lần này Liên Nghi Lan thật sự được mở rộng tầm mắt.
Tuy lúc trước nàng có nghe biểu muội nhà mình khen ngợi tay nghề của cô em chồng này rất lợi hại, nhưng đến khi nàng tận mắt nhìn thấy những món ăn người ta chiêu đãi mình, vẫn bị chúng dọa cho nhảy dựng lên.
---