Quan thị lo lắng khôn nguôi, nàng dâu của bà đã mang bầu được sáu tháng, nếu không đích thân chăm sóc nàng dâu từng ly từng tí, bà thực chẳng thể nào an lòng nổi. Mãi cho đến khi Lê Tường khuyên giải hết lời, bà mới chịu nguôi ngoai phần nào.
Biểu tỷ muội nhà người ta hiếm khi được gặp mặt, hiển nhiên có rất nhiều chuyện cần tâm sự, mẫu thân của ta xen vào làm gì cho thêm rắc rối?
Huống hồ, những kẻ trong phủ đệ kia…
Nói câu không dễ nghe, người trong phủ đệ đó chẳng có mấy ai thật lòng tôn trọng mẫu thân.
Bọn họ chỉ ứng phó qua loa lấy lệ vài câu bề ngoài, nhưng sau lưng lại thêu dệt không biết bao lời đàm tiếu ác độc.
Đa phần người hầu trong phủ đệ ấy đều là của Kim gia, có lẽ bọn họ không quá khắc nghiệt với đại ca của muội, nhưng mẫu thân và những người khác trong gia đình ta đều là dân quê chính hiệu, chắc chắn sẽ bị bọn họ khinh thường.
Lê Tường đã ghé thăm phủ đệ đó vài lần, mỗi bận những kẻ đó đều tỏ ra khá hòa thuận, khá ngoan ngoãn nghe lời, nhưng chỉ cần vắng mặt đại ca và tẩu tử, bọn họ lập tức biểu hiện khác hẳn, nào là trợn trắng mắt, nào là lườm nguýt, bĩu môi, quả thật khiến người ta phiền muộn.
Thế nhưng nếu ta thực sự tỏ ra bực bội, người đời sẽ nói tính tình người nhà nàng quá mức nhỏ nhen.
Ta và mẫu thân vốn không phải hạng người thích đi phàn nàn. Mà suy cho cùng, đó cũng là phủ đệ của Kim gia, bọn họ là người của Kim gia, người nhà ta có phàn nàn cũng chẳng có tác dụng gì.
Bởi vậy, người Lê gia chỉ tùy tiện qua đó vài lần rồi thôi, chẳng muốn đặt chân đến một nơi khiến mình không thoải mái như vậy.
Hiện giờ, ta chỉ có một mong ước, ấy là kiếm thật nhiều tiền, mua một tòa phủ đệ lớn, cho phụ mẫu ta được sống an nhàn, ung dung tự tại làm lão gia, lão phu nhân rồi an hưởng tuổi già.
Hôm nay, nghe ý tứ trong lời của đại tẩu, ta nhận ra dường như vị Lan tỷ tỷ kia là một người có thân phận không hề tầm thường.
Lúc nàng ấy đến, thể hiện khoa trương như vậy, chắc hẳn kẻ đứng sau gây nên những phiền toái cho tửu lầu của ta cũng đã nhận được tin tức rồi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không biết lúc này những kẻ đứng sau màn đó cảm thấy thế nào…
Vừa vặn, ngay lúc này hai biểu tỷ muội Kim Vân Châu cũng đang nói về đề tài này.
“Ta đã cho Kim Thư đi hỏi thăm rồi, kẻ sau lưng phá rối do Đông Hoa bên kia cầm đầu. Muội muội của hắn là trắc phi, cho nên quãng thời gian qua hắn vẫn luôn hành sự ngông cuồng ở thành An Lăng này. Trước kia Hoài Chi hầu như không hề làm ăn buôn bán với hắn nên hai bên chưa từng tiếp xúc bao giờ, nhưng Liễu gia cô mẫu nói, hắn chính là một tên tiểu nhân khẩu Phật tâm xà.”
Bởi vậy nàng ấy mới không để huynh muội Kim Thư trực tiếp qua bên đó uy hiếp. Loại người này, gặp uy h.i.ế.p sẽ thuận miệng đáp ứng, nhưng chuyện đó qua đi hắn sẽ nghĩ ra càng nhiều mưu đồ hiểm độc hại người.
Lúc trước chỉ là đoạn tuyệt nguồn cung nguyên liệu nấu ăn, phía sau có phải là những thủ đoạn tàn độc hơn để hại người hay không? Ai dám đ.á.n.h cuộc?
Theo Kim Vân Châu nghĩ, vẫn nên có người đè nặng, khiến hắn không thể cậy quyền thế của muội muội hắn, làm loại chuyện không kiêng nể ai, như vậy hắn mới chịu buông tay.
“Đã là tiểu nhân, thì nên cách xa một chút. Ngày mai ta sẽ đi Đông Hoa tửu lầu kia một chuyến, gặp chủ nhân của bọn họ. Tuy biểu tỷ phu kia làm người chẳng ra gì, nhưng tên tuổi vẫn dùng khá tốt.”
“Lại nói phách lối, nếu hắn thật sự làm người chẳng ra gì như vậy, tại sao lúc người ta qua cầu thân, ngươi lại hai mắt sáng rỡ, vội vã đi cầu cậu? Còn nói, mợ, dù có bất cứ chuyện gì cũng nguyện ý nghe theo lời chúng ta.”
Kim Vân Châu chớp hàng mi, bật cười khẽ.
Liên Nghi Lan: “……”
“Nếu còn tiếp tục trêu chọc ta nữa, ta sẽ chẳng thèm đếm xỉa tới muội nữa! Ta đang nói chuyện chính sự quan trọng với muội đó.”
Liên Nghi Lan bày ra vẻ mặt nghiêm túc.
---