Gia quyến phẩm cấp hạ chỉ được thêu một vòng tước văn biểu thị chức vị nơi mép váy; địa vị nhỉnh hơn đôi chút, như Phu nhân Lý tri châu, được thêu lên tà váy, kế đó mới đến bên hông, cổ tay áo cùng cổ áo.
Liên Nghi Lan dẫu không được thêu lên cổ áo, bởi vị trí ấy vốn chỉ dành riêng cho bậc Vương phi tôn sư, song nàng cũng chẳng kém cạnh bọn họ là bao. Bên hông và cổ tay áo của nàng đều được thêu tước văn bằng kim tuyến bạc lấp lánh chói mắt.
Vạn Trạch quốc tôn sùng Huyền Điểu, Huyền Nữ(), chỉ cần liếc thấy tước văn, địa vị chủ nhân chiếc váy này đã hiện rõ mồn một. Chưởng quầy Hà vừa ra ngoài, trông thấy cảnh này, liền tức tốc quỳ mọp xuống.
Cửu Thiên Huyền Nữ là Nữ Thần Chiến Tranh trong Thần Thoại Trung Hoa. Kinh sách cổ đại thường chép rằng Cửu Thiên Huyền Nữ là một người phụ nữ đầu người mình chim. Có thuyết cho rằng đó là Huyền Điểu. Song thuyết này lại chưa mấy thuyết phục, bởi vậy đa phần mọi người vẫn cho rằng Huyền Điểu chỉ đơn giản là một loài chim đen mà thôi.
“Ngươi là chưởng quầy Đông Hoa đó ư? Chẳng cần quá câu nệ hành lễ như thế. Ta chỉ ghé tửu lầu của các ngươi để dùng bữa mà thôi. Mau dẫn lối phía trước.”
Liên Nghi Lan mỉm cười hiền hậu, khiến Chưởng quầy Hà vơi bớt đôi phần lo âu. Gã tức tốc dẫn nàng lên căn phòng có tầm nhìn đẹp nhất trên lầu cao.
Khác với hôm qua, Liên Nghi Lan hôm nay lại đến tửu lầu này cùng đoàn hộ vệ và nha hoàn.
Thường ngày, mỗi khi nàng ra cửa, bên người lúc nào cũng có tùy tùng theo hầu hạ và bảo vệ.
Vả lại, lần này, nàng đi ra ngoài để đòi lại công đạo cho gia tộc mình, thế nên sự phô trương cũng là điều dễ hiểu.
“Chưởng quầy Hà, không biết hiện giờ chủ nhân của quý tửu lầu đang ở chốn nào?”
“Chủ nhân?”
Chưởng quầy Hà giật mình thon thót, gã giương mắt nhìn qua, nhưng lại chạm phải ánh mắt lạnh lẽo tựa đang nhìn kẻ c.h.ế.t. Sắc mặt gã lập tức tái mét, lộ rõ vẻ hèn nhát, liền vội vàng bán đứng thông tin rằng chủ nhân nhà mình sắp sửa tới tửu lầu cho nàng.
“Có lẽ chủ nhân của chúng ta đêm qua giấc ngủ chẳng an nên chưa kịp đến, song muộn nhất đến trưa, ngài ấy sẽ có mặt tại đây.”
Liên Nghi Lan bĩu môi, châm biếm cất lời: “Suốt ngày lo toan những chuyện không thể lộ ra ngoài sáng, hiển nhiên đêm qua đâu thể nào có được giấc ngủ ngon rồi, phải không, Chưởng quầy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ha hả ha hả……”
Chưởng quầy Hà bỗng chốc xấu hổ cực độ, trên trán gã đã lấm tấm một tầng mồ hôi lạnh.
Liên Nghi Lan thấy không còn hứng thú nữa, làm khó một kẻ thuộc hạ như gã thì có gì thú vị chứ. Nàng cần tìm đúng chủ nhân, mới mong giải quyết được vấn đề.
“Được rồi, ta đâu có đến đây để ăn tươi nuốt sống ngươi, ngươi đâu cần phải kinh hãi đến vậy. Đi, mau đem thực đơn của quý tửu lầu lại đây, ta đã thấy đói bụng rồi.”
Nghe được lời này, Chưởng quầy Hà quả thực có cảm giác như vừa thoát khỏi cửa tử, được sống lại lần nữa. Gã tức thì đi lấy thực đơn cho nàng.
Liên Nghi Lan chọn lựa hồi lâu, cuối cùng cũng chẳng mấy hứng thú, chỉ đành miễn cưỡng chọn hai bát canh gà ác hầm đẳng sâm.
“Chẳng phải thiên hạ đồn đại Đông Hoa các ngươi là đệ nhất tửu lầu tại An Lăng hay sao? Cớ sao tài nghệ lại kém cỏi đến vậy? Thật chẳng bằng nổi một nửa của A Tường muội muội. Quả là… hổ thẹn thay! Haizzz…… Thôi thì cứ mang hai món này lên đây cho ta, mau mau lên. Mặt khác, phiền ngươi đi tìm chủ nhân của mình đến đây một chuyến. Ta có đôi điều muốn cùng hắn đàm đạo.”
“Vâng vâng vâng, phu nhân đợi chốc lát.”
Chưởng quầy Hà lau vội mồ hôi lạnh, gã vội vàng tháo chạy xuống lầu.
“A Vũ, thu bớt ánh mắt ngươi lại một chút, chớ làm người khác kinh hãi.”
Vị hộ vệ đang ôm đao đi theo sau Liên Nghi Lan lập tức lên tiếng đáp lời, sau đó y dứt khoát cụp mắt xuống, không nhìn thêm nữa.
Tiểu Liên đứng bên cạnh, thấy hắn như vậy thì bật cười thầm, rồi nàng bèn tiến đến bên chủ tử, khẽ thì thầm đôi lời.
Rất nhanh sau đó, dưới lầu đã bưng hai chén canh lên, cùng đi lên, hiển nhiên là có Thời lão gia của bọn họ.
---