Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 548



 

“Huynh hồi phủ, trong lòng nàng cũng có thể vững tâm hơn đôi phần.”

 

Lê Trạch theo bản năng muốn từ chối, nhưng nghĩ tới đống hàng hóa của mình không có chỗ chất chứa ở hậu viện tửu lầu, cuối cùng hắn đành phải nghe theo lời tiểu muội.

 

“Vậy ta phải hồi phủ một chuyến, ngày mai ta sẽ lại đến bàn chuyện tửu lầu với muội, muội đừng nóng vội.”

 

“Ô? Chuyện của tửu lầu ư? Đại ca nói tới chuyện Đông Hoa tửu lầu đã liên kết với vài thế gia khác, hòng cắt đứt nguồn cung ứng nguyên liệu của chúng ta ư?”

 

“Đúng vậy, không phải chưởng quầy Miêu đã nói tửu lầu chúng ta gặp phải trở ngại hay sao?”

 

Lê Tường sửng sốt, lúc này mới hiểu vì sao đại ca lại vội vàng trở về đến vậy.

 

“Mấy việc phiền nhiễu đã được giải quyết ổn thỏa rồi, Đại ca, huynh cứ về hỏi tẩu tẩu sẽ rõ.”

 

Lê Trạch: “……”

 

“Vậy ta đi trước đây, huynh giúp đại ca chăm sóc Thừa Phong cẩn thận một chút. À đúng rồi, tiểu tử đó vẫn chưa ăn cơm trưa, hôn mê cả một ngày rồi, lúc đ.á.n.h thức dậy, hắn chỉ nói không đói bụng rồi lại chìm vào giấc ngủ.”

 

Vừa nghe tiểu tử kia đã hai bữa chẳng dùng cơm, giọng nói của Lê Tường cũng chợt đổi khác.

 

“Ngay cả cơm trưa cũng chẳng chịu dùng, làm sao tẩm bổ thân thể cho lại sức?”

 

Nói đoạn, nàng chẳng bận tâm đại ca đã rời đi tự lúc nào mà liền mau chóng bước thẳng vào phòng bếp.

 

Lúc này muốn hầm cháo phải đợi tới hai, ba khắc nữa mới có thể dùng được, cho nên Lê Tường rửa sạch sẽ gạo để nấu cháo trước, sau đó nàng lại đi nhồi bột, chuẩn bị làm sủi cảo.

 

Món mà hắn ưa thích nhất chính là sủi cảo.

 

Người bị thương nằm ngoài kia, khi tỉnh giấc được thưởng thức món ăn tâm đắc, ắt hẳn lòng sẽ khẽ an ủi phần nào.

 

Lê Tường một mình lặng lẽ gói sủi cảo trong phòng bếp, đôi phu thê Quan thị đứng nơi ngưỡng cửa dõi nhìn giây lát, rồi mới trở về phòng của mình.

 

Bọn họ đều đã nhìn ra, nữ nhi nhà mình đã để tâm tới tứ oa. Trước mắt tứ oa đang mang trọng thương, nàng muốn chăm sóc hắn thì cứ để nàng chăm sóc đi, bọn họ loanh quanh bên cạnh chỉ thêm khiến nữ nhi cảm thấy ngại ngùng.

 

Bởi vậy phu thê nhà họ chỉ đơn giản rửa mặt qua loa xong liền lên giường, tắt đèn chìm vào giấc ngủ.

 

Quan Thúy Nhi khẽ kéo hai tỷ muội Đào Tử, ba người bọn họ lặng lẽ thu dọn bàn ghế, chén đũa mau chóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Sư phụ, chúng con nên đi nghỉ ngơi chăng?”

 

Lê Tường ngẩng đầu khẽ liếc nhìn chúng đồ đệ một lượt, rồi lại cúi gằm tiếp tục công việc gói sủi cảo còn dang dở.

 

“Đi đi, mau mau nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai còn phải thức dậy từ tinh mơ đó.”

 

Nàng tuyệt nhiên không có ý muốn chúng đồ đệ hỗ trợ công việc mình đang làm.

 

Quan Thúy Nhi vốn hiểu rõ tâm tư hiện giờ của muội muội, nàng chỉ khẽ cười, rồi kéo bọn tỷ muội Đào Tử ra khỏi phòng bếp.

 

“Các con cứ đi nghỉ đi, bây giờ nàng không cần người phò tá.”

 

Lê Tường gói xong sủi cảo, nàng mới nhìn sang nồi cháo trên bếp, thấy chừng đã hầm đủ thời gian. Có đủ hai món này, chốc lát nữa hắn muốn dùng cháo hay sủi cảo đều tùy ý.

 

Nàng không rõ có nên đ.á.n.h thức hắn hay không, nên chưa vội cho sủi cảo vào nồi nấu.

 

Nàng múc cháo ra để nguội bớt, rồi bưng chén cháo ấy trở về phòng mình.

 

Ngũ Thừa Phong vẫn an tĩnh nằm yên trên giường, chẳng khác gì lúc nàng vừa rời đi. Y phục trên người hắn đã được thay bằng một bộ thanh sạch khác, nếu không phải sắc mặt cùng đôi môi vẫn trắng bệch, ắt hẳn chẳng ai hay biết hắn đang mang trọng bệnh.

 

“Tứ ca?”

 

Lê Tường đi tới bên mép giường khẽ gọi vài tiếng, thấy hắn vẫn chẳng phản ứng, nàng bèn khẽ lay hắn mấy lượt.

 

Nếu hắn không muốn dùng bữa, chỉ muốn chìm vào giấc ngủ thì cứ để hắn ngủ say cũng được, nhưng đại ca đã nói hắn chẳng dùng gì tới hai bữa rồi.

 

Chẳng ăn chẳng uống, t.h.u.ố.c thang cũng không đụng tới, vết thương trên người hắn làm sao mà lành lặn cho được?

 

“Tứ ca, tỉnh tỉnh!”

 

Lê Tường đ.á.n.h bạo vươn tay nhéo nhẹ má hắn. Quả nhiên, lần này Ngũ Thừa Phong đã có phản ứng, hắn mơ mơ màng màng hé mắt.

 

“Tương nha đầu…… Ta đang chìm vào giấc mộng chăng?”

 

Ký ức trong tâm trí Ngũ Thừa Phong vẫn còn dừng lại ở buổi sáng hôm đó.

 

---